[Edit/Og] Nhiên Triều – Ngày mưa (6) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 25 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Edit/Og] Nhiên Triều - Ngày mưa (6)

Thanh: Mình xem lại thì Miêu Hoà học cấp 2, học chung trường với Hoa Nhã chắc vì là trường liên cấp.

——

“Không bị thương chứ?” Hoa Lệ Trân khoác áo khoác, vừa đi đến đầu ngõ đã gặp hai thiếu niên một trước một sau bước ra, lo lắng sốt ruột hỏi.

Hoa Nhã thấy bà ngoại, anh hơi ngạc nhiên nhướn mày, cánh tay dài kéo Miêu Hòa ra phía trước: “Không có.”

Hoa Lệ Trân dùng bàn tay chai sạn nắm lấy cổ tay Miêu Hòa, nhẹ giọng nói với cô bé: “Bé Miêu, mấy hôm nay cứ ở chỗ bà, đợi ba con rời khỏi nhà rồi hẵng về, đáng sợ quá.”

“Cảm, cảm ơn Ngoại Hoa.” Miêu Hòa khản giọng, lắp bắp nói.

“Cảm ơn gì mà cảm ơn.” Hoa Lệ Trân nhìn sang Hoa Nhã: “Vừa nãy dì Lý của con gõ cửa ầm ầm, nói con xông thẳng vào nhà bé Miêu, dọa bà sợ muốn chết, con đánh Miêu Cường thế nào rồi?”

“Cho gã ăn chút quả đắng thôi.” Hoa Nhã đáp: “Không sao cả.”

Miêu Hòa đứng bên cạnh cũng gật đầu phụ họa.

Hoa Lệ Trân mỉm cười, xoa mái tóc ngắn mềm mại của Miêu Hòa: “Anh Tiểu Dừa của con lợi hại lắm phải không?”

“Lợi, hại.” Miêu Hòa giơ ngón cái lên.

“Vậy thì về nhà thôi.” Hoa Lệ Trân cúi xuống định giúp Hoa Nhã xách dưa hấu, thấy trên tay anh ôm cả đống trái cây thì sững lại: “Con mua nhiều thế làm gì?”

“À.” Hoa Nhã phản ứng lại, nói: “Tối trái cây giảm giá, tiện thể mua nhiều một chút.”

“Ra vậy.” Hoa Lệ Trân lấy từ túi ra một quả xoài Đài Loan đưa cho Miêu Hòa: “Bé Miêu, ăn một quả đi.”

Miêu Hòa xua tay từ chối: “Con, không ăn đâu, Ngoại Hoa.”

“Ngại gì chứ.” Hoa Nhã nhìn Miêu Hòa nói.

Miêu Hòa cũng ngẩng đầu nhìn anh.

“Ngại gì mà ngại.” Hoa Lệ Trân nhét vào tay Miêu Hòa: “Dù sao anh Tiểu Dừa của con cũng mua nhiều mà.”

Nói đến Miêu Hòa, sinh ra trong một gia đình như vậy thật sự là bất hạnh.

Cha nghiện rượu, còn bạo lực gia đình. Mẹ bỏ nhà đi khi cô ba tuổi, từ đó bặt vô âm tín. Gã đàn ông kia chẳng qua là chuyển nắm đấm sang người con gái của mình mà thôi.

Lúc đầu khi ông nội Miêu Hòa còn sống, tình hình có lẽ đỡ hơn một chút. Nhưng hai năm trước ông qua đời, Miêu Hòa cũng mất đi nơi che chở.

Còn Hoa Nhã, vào một năm khi Miêu Cường lôi Miêu Hòa ra sân đánh đập, anh là người đã xông vào cứu cô ra, sau đó có được một đàn em nhỏ, một cô em gái gọi anh là chị.

Tật nói lắp của Miêu Hòa phần lớn là do vấn đề gia đình. Từ nhỏ cô lớn lên trong môi trường bạo lực và chửi rủa, tự kỷ và khép kín cũng theo đó hình thành. Giáo dục của thầy cô ở trường có giới hạn, quan trọng nhất là sự dẫn dắt của bậc cha mẹ, mà Miêu Hòa thì không có. Người ông nuôi cô cũng không có học thức gì mấy.

Hoa Nhã từng thử sửa tật nói lắp cho cô, nhưng thời gian kéo dài quá lâu, thói quen ăn sâu thành nếp nên không thể thay đổi được nữa.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.