Hoa Lệ Trân xưa nay luôn thích nghe nhạc của Mạnh Đình Vỹ, thỉnh thoảng cũng nghe Ngũ Bách. Lần đầu tiên Hoa Nhã nghe bà mình ngân nga bài Lệ Kiều của Ngũ Bách thì kinh ngạc không thôi, ngạc nhiên nói: “Bà còn biết hát cả bài này nữa à?”
Vì vậy Hoa Nhã đặc biệt mua cho bà một cái loa, chép hết mấy bài bà thích vào USB. Mỗi lần Hoa Lệ Trân vui là sẽ mở loa phát nhạc, vừa làm việc vừa nghe.
Sáng sớm, Hoa Nhã tỉnh dậy trong tiếng ve kêu và tiếng nhạc phát ra từ loa. Anh mặc đồng phục xong bước ra khỏi phòng, nghe Hoa Lệ Trân đang ngân nga câu ‘đóa hồng e ấp lặng lẽ nở’, đeo tạp dề bận rộn trong bếp.
“Con sắp đi học mà sao bà vui thế?” Hoa Nhã cười nói.
“Cháu bà sắp sửa chiếm bảng vàng của Nam Thành nữa rồi!” Bà Hoa Lệ Trân giơ cái muôi lên: “Sao bà không vui cho được.”
“Ồ, không nhìn ra cơ.” Hoa Nhã nhếch môi: “Bà còn hơi kiêu ngạo nữa.”
“Bà gặp ai cũng khoe con học giỏi, chưa bao giờ khiến bà phải lo lắng.” Hoa Lệ Trân đắc ý nói: “Con biết Cao Đại Cường bán hải sản ở khu huấn luyện Lương không, con trai ông ta thi tốt nghiệp trung học không đỗ nổi cấp ba, điểm còn không đủ vào trường thường, chỉ có thể học trường nghề. Hai hôm trước còn đánh nhau, đâm người ta vào tận ICU đấy.”
“Bà đang bóng gió gì con ạ, bà ngoại?” Hoa Nhã nhướn mày. Mới nghe thì giống như đang khen, nhưng ví dụ phía sau khiến người ta không khó để đoán ra được dụng ý khác của bà.
Bà Hoa Lệ Trân bưng cháo ra: “Nên bà vui không chỉ vì một chuyện đâu, con đoán xem, đoán đúng thưởng cho con một cái bánh bao thịt.”
“Con chịu.” Hoa Nhã cười bất lực, dung túng bà cụ xem anh như trẻ con mà dụ dỗ: “Con đoán không ra đâu bà, bánh bao thịt này chắc ăn không nổi rồi.”
“Xì!” Hoa Lệ Trân kêu lên một tiếng: “Thôi được, bà vui là vì, con đến trường học thì sẽ không chỉ lo đi làm thêm kiếm tiền nữa, học hành dù sao vẫn nhẹ nhàng hơn mấy chuyện đó nhiều chứ.”
Hoa Nhã sững người.
Chuyện này anh thật sự không ngờ tới.
“Ai nói con không được ăn bánh bao thịt nào?” Hoa Lệ Trân đi vào bếp cao giọng nói: “Cả xửng bánh bao này đều là của con!”
“Bà dậy sớm thế là để hấp bánh bao ạ?” Hoa Nhã cười hỏi.
“Đúng vậy, sắp khai giảng rồi.” Hoa Lệ Trân nói: “Đồ đạc con thu xếp xong hết chưa? Bà không muốn phải chạy một chuyến lên Nam Thành để đưa bài tập hè cho con nữa đâu.”
Nghe Hoa Lệ Trân nhắc đến chuyện đó, Hoa Nhã buồn cười không chịu được. Học kỳ trước, ngay ngày khai giảng sau kỳ nghỉ đông, anh quên mang theo bài tập về nhà, khiến bà phải chạy tới một chuyến.
“Thu xếp xong hết rồi.” Hoa Nhã cắn bánh bao, nói: “Bà yên tâm.”
\”Có phải có người đang gọi con không?” Hoa Lệ Trân hỏi.
Loa mở lớn quá, át mất giọng gọi to bên ngoài của Vu Giai Khoát. Hoa Nhã đứng dậy tắt loa đi, vừa đúng lúc nghe thấy tiếng Vu Giai Khoát gào lên: “Tiểu Dừa”