BẠN ĐANG ĐỌC
Hán Việt: Sàng hí thế thân
Tác giả:Đông Phương Bạch Khai
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, H văn, NP
Số chương : 38 (convert hoàn)
Edit : Tiểu Vũ YY (do quá thèm thuồng mà ráng edit, lịch đăng không đều nhưng sẽ cố gắng, mọi…
#21
#caoh
#edit
#hiệnđại
#hnặng
#hvan
#nguoc
#np
#sắc
#thitvan
Edit: Tiểu Vũ YY
Thẩm Thư Lạc đến trưa ngày hôm sau mới phải đi.
\”Xin lỗi, em ngày thường cũng không nấu cơm, cho nên trong nhà ngoài mì gói không có cái khác.\” Lâm Tiêu Tiêu cho ảnh đế quốc bảo ăn loại mì gói không có dinh dưỡng này, cảm thấy có lỗi khủng khiếp, cảm thấy mình chăm sóc người khác chả ra sao cả.
\”Anh không than phiền gì mà.\” Thẩm Thư Lạc lại xoa xoa tóc cô, cười nói, \”Hẳn là anh nên cảm ơn em mới đúng, ở nhà em một đêm, còn phiền toái cho anh ăn.\”
\”Không phiền, không phiền, chỉ là nấu mì gói mà thôi.\”
Cho dù Lâm Tiêu Tiêu luôn cường điệu anh không cần giúp cô rửa chén, nhưng anh cứ một hai phải làm. Mỗi khi cô rửa xong một cái chén bằng xà bông, anh liền duỗi tay tiếp nhận, súc rửa dưới vòi sạch sẽ.
\”Kỳ thật, anh rất thích rửa chén.\” Thẩm Thư Lạc nổi lên ý cười trên môi.
\”A? Tại sao?\” Lâm Tiêu Tiêu hoang mang, cô ghét nhất rửa chén, không chỉ là rửa chén, còn ghét quét rác, chỉ ước có con rô bốt thay mình quét dọn. Cũng là vì nhà cô luôn lộn xộn, nhìn không nổi nữa sẽ có Lâm Bạch Thuật giúp cô thu dọn, có người để ỷ lại thật tốt. A, nhắc đến Lâm Bạch Thuật, cô lại rầu rĩ. Không biết nên đối mặt với anh sao nữa, chắc giả vờ say nên mất trí đi?
\”Cầm chén đã rửa sạch, có cảm giác thành tựu.\”
Có thành tựu sao? Cô vẫn không cảm thấy, đương nhiên lời này cũng chỉ nghĩ trong lòng.
Dọn dẹp sạch sẽ xong, Lâm Tiêu Tiêu tiễn Thẩm Thư Lạc đến sảnh. Tựa như người chồng sắp đi làm được người vợ tiễn đi, ngữ khí của anh thật tự nhiên: \”Anh đi làm đây.\”
Lâm Tiêu Tiêu sửng sốt một chút, thành thật mà nói: \”Cố lên nha.\”
Không khí tựa hồ nhất thời trở nên xấu hổ, cô làm bộ bận rộn mà mở cửa cho anh, kết quả ngoài ý muốn phát hiện có một người đàn ông đang đứng bên ngoài, là Phó Hi.
\”Anh, anh như thế nào lại ở chỗ này?\” Cô theo bản năng lùi về sau muốn đóng cửa. Cửa mới mở một phần nhưng Phó Hi liếc mắt một cái liền thấy được Thẩm Thư Lạc, tức khắc biểu tình âm trầm đến đáng sợ.
\”Hắn ta là ai?\”
\”Có cần anh ở lại không?\”
Hai âm thanh đồng thời vang lên, một cái giận dữ âm trầm, một cái trầm ổn làm người an tâm.
Lâm Tiêu Tiêu liếc nhìn Phó Hi một cái, rồi lại đem ánh mắt hướng về phía Thẩm Thư Lạc. Cô nheo lại mắt, cố vực dậy tinh thần hướng anh mỉm cười: \”Không có chuyện gì, anh ấy là bạn của em, anh cứ đi trước đi.\”
\”Được, có gì cứ gọi điện thoại cho anh.\”
Trước khi đi, Thẩm Thư Lạc còn khách khí gật đầu chào Phó Hi. Hết thảy mọi an tĩnh tốt đẹp đều theo Thẩm Thư Lạc rời đi. Rõ ràng là giữa hè, nhưng sau lưng cô lại lạnh run. Cô nép sau cánh cửa, lấy hết can đảm hỏi: \”Sao anh lại biết em ở đây?\”
Phó Hi không đáp, nhấc chân vào nhà, Lâm Tiêu Tiêu vội vàng đẩy cửa, muốn ngăn anh ở ngoài.
\”Như thế nào, tên đàn ông khác có thể tiến vào, còn anh thì không thể?\”