[Edit] Không Ai Am Hiểu Công Lược Hơn Tui [Quang Diễn Tinh Di] – Chương 46 – Phép lịch sự đâu rồi? – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit] Không Ai Am Hiểu Công Lược Hơn Tui [Quang Diễn Tinh Di] - Chương 46 - Phép lịch sự đâu rồi?

#GĂH: Đầu tháng xui như con chó. Sáng bảnh mắt nằm lướt tóp tóp cái điện thoại đơ ngang. Đem ra quán sửa, tốn 50k đem về chưa dùng được 3p xanh màn tắt ngúm =)))) Đem ra quán lại thì nta bảo mất 1-2 ngày sửa. Nay ra bến xe gửi đồ mà k có đt dò map book grab nên đành ngồi vẽ map ra giấy rồi mò đường đi. Đến bến đưa đồ cho người ta vì vấp chân rơi cái hộp ngay vào thùng rác. Bố tiên sư nó chứ =)))) Đáng lẽ gửi xe khách thì tối sẽ nhận được rồi nhưng cuối cùng lơ xe lại quên giao đồ, thành ra một chuyến 5 tiếng phải tốn hết 2 ngày =)))

Chiều tối mặt trời lặn ở đằng Tây, đoàn xe cuối cùng cũng đến Tổng bộ đoàn thám hiểm của Kỳ Tùng.

Ngay khi xe dừng, bảng thông báo liền xuất hiện:

nhiệm vụ 1: Đến doanh trại của Kỳ Tùng hoàn thành!

Đang đợi đưa ra nhiệm vụ tiếp theo…

Đoàn thám hiểm của Kỳ Tùng cũng có tên, đó là Đoàn thám hiểm Lạc Hải. Cái tên này không có ý nghĩa sâu xa gì, không phải người yêu đã chết cũng không phải hi vọng về tương lai, đơn giản là hồi trẻ Kỳ Tùng rất dở trong viẹc đặt tên, lúc đăng ký chẳng nghĩ ra gì nên dùng tên địa phương đó luôn.

Sau này thành ông lớp cấp 2S, trước khi Chu Nam Trạch và Trạm Mặc lên cấp 3S thì cấp bậc của Kỳ Tùng được công nhận là nóc của toàn nhân loại.

Hiệu ứng do danh tiếng ông lớn mang đến phủ lên tên đoàn, bây giờ nhắc đến Đoàn thám hiểm quy mô lớn này thì tất cả mọi người đều gọi là \”Đội của Kỳ Tùng\”.

Là một Tổng bộ có thế lực lớn, ở đây rất sầm uất, như một thành phố nhỏ, điểm khác biệt lớn so với thành phố trung tâm là các tòa nhà khá thấp. Sau khi nhận được kiểm tra xác minh thân phận và kiểm tra an ninh thì họ mới gặp được Kỳ Tùng ở một toàn nhà sáu tầng ngay trung tâm.

Kỳ Tùng mời họ vào: \”Ngồi đi.\”

Nhìn thấy Chu Nam Trạch, khuôn mặt nghiêm túc của ông ta lộ ra ý cười, ghẹo nói: \”Thiếu gia Chu lần trước từ chối lời mời của tôi, không ngờ vẫn muốn hợp tác nhỉ?\”

Chu Nam Trạch vội vàng xua tay: \”Không dám không dám.\”

Kỳ Tùng trợn trắng mắt: \”Nhóc giả vờ làm thanh niêm ba tốt làm gì, ta biết rõ rành rành trên đường cậu đã làm gì đấy. Ta nói rồi, thủ đô không phải nơi phù hợp với cậu, hoang dã mới là chỗ để phô bày bản chất cậu…… À không, phô bày tài năng của cậu chứ.\”

\”Chậc, tiếc cái ở thủ đô wifi mạnh lắm.\”

Họ cười đùa thoái mái nhưng những người khác thì đúng là đứng ngồi không yên.

Không ngờ quan hệ của Chu Nam Trạch với ông lớn 2S lại tốt thế, may là không phạm phải tội chết với người ta.

\”Được rồi, quay lại chuyện chính.\” Kỳ Tùng gọi ra ngoài cửa: \”Tang Phỉ, Trạm Mặc, vào đây.\”

\”Đây là hai phân đội trưởng của tôi.\” Kỳ Tùng giới thiệu.

Hai người một trước một sau bước vào. Tang Phỉ tóc đỏ, tướng mạo xinh đẹp, dáng người cao gầy, nở nang quyến rũ* như một ngọn lửa lôi kéo người nhìn. Trạm Mặc có vẻ ngoài trắng trẻo điển trai hiếm thấy ngoài hoang dã, cao ráo chuẩn như người mẫu.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.