Edit: Jun
Trời dần dần sáng.
Từ phía Chu Cảnh nhìn tới, chỉ thấy Ân Hướng Bắc một thân tây trang giày da, ánh mắt đen thẳm như mực, dáng vẻ bình tĩnh giống như đang đi thị sát ở lãnh địa của y. Đối với những người khác thì nơi đây như đầm rồng hang hổ, y lại chẳng thèm để vào mắt.
Đương nhiên, có khí chất này thì còn cần một chỗ dựa lớn mạnh hơn đứng phía sau.
Chu Cảnh không hề nghi ngờ về việc Ân Hướng Bắc có năng lực hay không, nhưng từ sâu trong thâm tâm anh, anh không hi vọng nhìn thấy Ân Hướng Bắc lần nào nữa.
Chu Cảnh luôn không muốn nợ ân tình, huống chi ân tình này là từ Ân Hướng Bắc mà đến.
Quan hệ của anh với Ân Hướng Bắc đã sớm bị cắt bỏ vào cái đêm tuyết rơi kia rồi, sau này có liên hệ cũng chỉ còn do một Hướng Nam từng sống nhờ cái thân xác kia mà thôi. Nhìn thấy Ân Hướng Bắc không khiến anh có cảm giác hoài niệm, lại càng không khiến anh vui sướng, nó chỉ không ngừng nhắc nhở anh, Hướng Nam đã biến mất trên cõi đời này thật rồi.
Từ khía cạnh nào đấy mà nói, Hướng Nam là bị Ân Hướng Bắc đẩy ra.
Nếu Ân Hướng Bắc vĩnh viễn biến mất trong vụ tai nạn kia, như vậy giờ khắc này, ở trước mặt anh sẽ không phải là Ân Hướng Bắc, mà là người thích anh nhất trên đời này, Hướng Nam.
Nói như vậy không khỏi có vẻ khác người, nhưng lại là suy nghĩ thật lòng Chu Cảnh.
Gọi Ân Hướng Bắc đến, chỉ sợ là Tô Ngôn không hề hay biết quá khứ của anh với y, Chu Cảnh có thể hiểu được cậu ta sốt ruột cứu người, cũng hiểu rõ tình huống khẩn cấp, chuyện cho tới bây giờ, chỉ có thể đi một bước tính một bước, sau khi rời khỏi nơi này mới bàn bạc kỹ hơn.
Ước chừng yên tĩnh được nửa phút, nửa phút sau, Lưu Dân rốt cuộc không thể nhịn được hiếu kỳ trong lòng, co đầu rụt cổ hỏi một câu: \”Giám đốc Ân, sao anh lại tới đây, bị rơi mất thứ gì sao?\”
\”Ông nói vậy cũng không sai___\” Ân Hướng Bắc thản nhiên cực kì, thậm chí không thèm liếc mắt nhìn Chu Cảnh, nói: \”Ông trói người của tôi, đương nhiên tôi muốn lấy lại.\”
Lưu Dân chau mày, vẻ mặt đại biến: \”Giám đốc Ân, anh nói như vậy không được phúc hậu cho lắm…\” Lão ta chỉ biết thằng nhãi Tô Ngôn này chắc chắn sẽ tìm viện binh đến, lại không nghĩ tới là Ân Hướng Bắc, lập tức làm rối ren kế hoạch lão đã vạch sẵn ra.
Ân Hướng Bắc lai lịch bất phàm, điều ấy Lưu Dân rất rõ ràng.
Nhưng bảo lão ta không nói gì cứ thế mà thả người đi, lão ta còn mặt mũi nào nữa!
Chung quy cường long khó áp địa đầu xà*, ở đây Lưu Dân mới là địa đầu xà, dù bên ngoài Ân Hướng Bắc có hô phong hoán vũ thì đây là địa phận núi Lam Nhạc, do lão ta định đoạt, huống chi phía sau lão, còn có trên trăm hộ dân nữa, càng không cần lo lắng.
*gốc là Cường long nan áp địa đầu xà, ý chỉ một con rồng dù có mạnh mẽ cường đại đến mức nào thì khi đến địa bàn của con rắn thì cũng khó mà chèn ép được nó.