[Edit – Hoàn][Đam Mỹ] Cuộc Ly Hôn Hoàn Mỹ – Ngũ Quân – 47. Đừng dễ dàng buông cậu ấy ra – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn][Đam Mỹ] Cuộc Ly Hôn Hoàn Mỹ – Ngũ Quân - 47. Đừng dễ dàng buông cậu ấy ra

BẠN ĐANG ĐỌC

Tên gốc: Hoàn mỹ ly hôn
Tác giả: Ngũ Quân
Editor: Yurinie
Độ dài: 90 chương 1 phiên ngoại
Thể loại: Nguyên sang, Hiện đại, HE, Ngọt sủng, Giới giải trí, Cưới trước yêu sau, 1v1, tsundere tự luyến nam thần công x ngoan ngoãn thiện lương chân ch…

#cuộc-ly-hôn-hoàn-mỹ
#cưới-trước-yêu-sau
#dammy
#giới-giải-trí
#hiện-đại
#hệ
#ngũ-quân
#tiên-hôn-hậu-ái
#đam-mỹ

Đoàn phim đột xuất thúc giục gấp, Phó Thịnh tuy rằng cũng có vài lời oán trách, nhưng hiển nhiên so với Diệp Hoài phấn khởi hơn nhiều.

Viên Tinh Châu sau khi nghe được câu làu bàu kia của Diệp Hoài, nháy mắt đã hiểu được nguyên nhân Phó Thịnh thở hổn hển. Việc này gây cho cậu một cú chấn động quá lớn, đến nỗi trên đường trở về cứ mãi ngại ngùng chẳng nói lời nào, ngay cả việc truy vấn Diệp Hoài cũng quên tiệt đi mất.

Hôm nay Diệp Hoài lại bất luận thế nào cũng không chịu để cho cậu ở lại. Viên Tinh Châu cũng không dám gắng gượng thức khuya, đoàn phim sắp khởi quay, cậu cần phải bảo trì bản thân thể ở trạng thái tốt nhất. Vì thế đêm đó, Viên Tinh Châu sau khi đưa Diệp Hoài đến phim trường, chính mình liền trở về khách sạn nghỉ ngơi.

Vé máy bay là giữa trưa ngày mai, hành lý của Viên Tinh Châu còn ở khách sạn trong thành phố, bởi vậy chỉ có thể xuất phát từ sáng sớm, trước tiên vào thành phố trả phòng, rồi lại đến sân bay.

Trong vòng tổng cộng hai ngày, gần một nửa lãng phí ở trên đường, hơn nửa còn lại Diệp Hoài đều bận rộn đóng phim, nhưng mà Viên Tinh Châu lại không có điều gì tiếc nuối, trái ngược lại, trong lòng cậu thỏa mãn đến vô cùng, cảm giác hạnh phúc quả thật đong đầy đến muốn trào dâng ra ngoài.

Sáng sớm hôm sau, Diệp Hoài kết thúc công việc vừa đúng lúc cậu xuất phát, cảm xúc của Diệp Hoài rõ ràng xìu xuống hẳn, Viên Tinh Châu đành phải đi qua an ủi hắn.

\”Có thể gọi điện thoại mà, hoặc là video.\” Viên Tinh Châu cười nói, \”Yêu xa không phải đều là trải qua như thế này sao, thời gian hai tụi mình vào đoàn phim hẳn là không cách nhau quá xa, tới lúc đó còn có thể cùng nhau nghỉ phép.\”

\”Tới lúc đó, tới lúc nào cơ chứ……\” Diệp Hoài ở sảnh lớn của khách sạn đi tới đi lui, buồn bực nói, \”Đóng máy cũng phải sang năm. Ba bốn tháng không thấy, em còn nhớ rõ tôi trông như thế nào sao?\”

\”Em sẽ liếm màn hình.\” Viên Tinh Châu cười rộ lên, thấy nhân viên công tác đều ở nơi xa, liền nhịn không được nói, \”Anh ở nước ngoài đã nhiều năm như vậy, em cũng có quên anh đâu mà.\”

Diệp Hoài lại chặc lưỡi một tiếng, nghiêm trang nói: \”Trước khác nay khác, con người thường sẽ không còn quá quý trọng đối với đồ vật đã nắm vào trong tay. Khi đó em lại chưa có được tôi, đương nhiên là sẽ nhớ thương.\”

Viên Tinh Châu: \”……\”

Xe taxi trờ tới đón người, ở bên ngoài khách sạn bấm còi hối thúc.

\”Video call.\” Diệp Hoài cũng biết bọn họ về cơ bản không có biện pháp gì để giải quyết, chỉ đành phải đề yêu cầu, \”Mỗi ngày ít nhất một cái.\”

\”Em không phải lúc nào cũng xem di động, nhưng thấy được nhất định sẽ trả lời anh.\” Viên Tinh Châu đồng ý, lại giục hắn, \”Anh mau trở về nghỉ ngơi đi, đừng quá liều mạng.\”

\”Lại đây.\” Diệp Hoài xụ mặt mà vẫy tay về phía cậu.

Viên Tinh Châu bất giác nhoẻn cười, ngoan ngoãn đi tới.

Diệp Hoài kéo cánh tay của cậu qua, trước mặt bàn dân thiên hạ có chút ngượng ngùng, nhưng vẫn ở trên môi cậu nhẹ nhàng hôn một cái.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.