BẠN ĐANG ĐỌC
Tên gốc: Hoàn mỹ ly hôn
Tác giả: Ngũ Quân
Editor: Yurinie
Độ dài: 90 chương 1 phiên ngoại
Thể loại: Nguyên sang, Hiện đại, HE, Ngọt sủng, Giới giải trí, Cưới trước yêu sau, 1v1, tsundere tự luyến nam thần công x ngoan ngoãn thiện lương chân ch…
#cuộc-ly-hôn-hoàn-mỹ
#cưới-trước-yêu-sau
#dammy
#giới-giải-trí
#hiện-đại
#hệ
#ngũ-quân
#tiên-hôn-hậu-ái
#đam-mỹ
Viên Tinh Châu mấy năm nay từng tham gia không ít hoạt động, đã quen thuộc với ống kính máy quay.
10 giờ quá 5 phút, xe của chương trình ngừng ở dưới lầu, Viên Tinh Châu bèn nhiệt tình tiếp đón cameraman đi lên nhà ghi lại một vòng tư liệu sống, tiếp theo đưa người xuống lầu, đồng thời thu dọn hành lý của chính mình xuống, sau đó lại trở về tiếp Diệp Hoài.
Hành lý của Diệp Hoài so với cậu tưởng tượng còn lắm hơn nhiều, Viên Tinh Châu cho rằng chỉ là một chuyến đi chơi nhàn nhã, dù thế nào cũng một cái vali là đủ rồi, ai ngờ riêng quần áo thôi ước chừng đã hai cái vali lớn, có một cái vali khác để giày, một cái vali để vật dụng hàng ngày……
Viên Tinh Châu: \”……\”
\”Hoài ca, anh tỉnh lại…… Tụi mình là đi nhà nghỉ nông trại, không phải tuần lễ thời trang.\” Viên Tinh Châu thật sự nhịn không được, thầm nghĩ may là ban nãy camera chưa đi đến phòng ngủ của Diệp Hoài, nếu để cho mọi người biết vị này riêng vali hành lý đã có tới bốn cái, còn muốn mang theo……
Âu mài gót, Viên Tinh Châu nhìn lướt qua mấy chiếc túi xách nam hiệu Hermes vứt đầy giường chuẩn bị mang đi, suýt chút nữa lên cơn đau tim.
Thế này cũng quá khoa trương rồi……
\”Bốn ngày ba đêm, thứ hai là tụi mình về rồi.\” Viên Tinh Châu nói, \”Hoài ca, anh có muốn suy xét lại một chút? Mang nhiều như vậy có thể dùng hết sao?\”
\”Ai mà biết đến đó phải làm gì, một ngày ít nhất phải ba bộ đi, lỡ như trời lạnh thì sao?\” Diệp Hoài lại nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, cuối cùng dường như chính mình cũng cảm thấy hơi quá nhiều đồ, nhìn một vòng, rầu rĩ không vui mà lựa ra vài cái.
Bản thân Viên Tinh Châu đã mang đủ đồ dùng cho hai người rồi, dù sao cũng không sợ hắn mang sót cái gì, vội vã hỗ trợ đẩy hành lý ra ngoài.
\”Chờ một chút.\” Thế rồi Diệp Hoài lại gọi cậu, \”Cậu kéo cái này.\”
Viên Tinh Châu quay đầu lại, tức khắc kinh hãi, \”Đàn guitar?\”
Trước kia ở trong đống hành lý Diệp Hoài mang về nước cũng không có món này, hiển nhiên là hôm trước lúc về nhà mới mang lại đây.
Viên Tinh Châu cũng không hề biết Diệp Hoài có thể chơi đàn guitar.
Diệp Hoài đã đẩy hai cái vali hành lý to oành đi ra ngoài, nghe vậy cất giọng thúc giục: \”Mau mau đeo lên, đừng lề mề, người của chương trình chờ đến sốt ruột cả rồi.\”
Viên Tinh Châu vội vàng cõng lên, chờ tới dưới lầu rồi, Diệp Hoài bảo cậu bỏ đàn guitar vào cốp xe, Viên Tinh Châu lại không chịu.
\”Em ôm là được rồi.\” Viên Tinh Châu nói, \”Sau cốp quá chật, nhỡ đâu đụng hỏng mất thì sao.\”
Chờ hai người đi vào trong xe, ngồi vào hàng ghế sau, Viên Tinh Châu lại cẩn thận từng ly từng tí mà ôm bao đựng đàn, nhìn trái ngó phải, cuối cùng nói giọng thúc giục: \”Hoài ca, anh dịch sang bên cạnh một xíu, nhường cho nó ít chỗ.\”
Diệp Hoài: \”??\”
Viên Tinh Châu: \”Không gian trong xe này quá chật.\”
\”Chỉ là một cây guitar quèn……\” Diệp Hoài ra vẻ khó chịu, dời sang bên cạnh nhường chỗ, lại hỏi: \”Cây kia của cậu đâu?\”