Đinh Trình Hâm xưa nay dị ứng với sự sướt mướt, nổi tiếng là người \”phản cảm xúc hóa\”.
Trong thiết kế sân khấu, nữ chính yêu sâu đậm đến mức khiến người ta rơi lệ, anh lại nói: \”Sao lại cẩu huyết thế này, trên đời có người si tình đến thế à?\”
Khi nhân viên quay tư liệu nhóm hỏi anh từ đầu đến cuối có điều gì chưa từng thay đổi, anh đáp: \”tên của em\”, khiến cả ekip và nhóm fan đang chờ rơi nước mắt vì cảm động đều nghẹn lời.
Muốn trông mong anh thể hiện chút dịu dàng, có lẽ cũng chỉ có hai giọt nước mắt của Lưu Diệu Văn mới ép ra nổi.
Lúc anh lái xe đến tầng hầm tòa nhà nơi Lưu Diệu Văn đang ở thì trời đã tối đen. Cậu nhóc đó đội mũ lưỡi trai, ngồi xổm trong góc tối om của tầng hầm chờ anh, nhìn từ xa cũng có thể cảm nhận được sự buồn bã u sầu của cậu.
Cảm giác đó phải diễn tả thế nào nhỉ? Đinh Trình Hâm nhớ rằng trước đây Lưu Diệu Văn rất sợ bóng tối, bảo cậu ở một mình trong chỗ tối om là có thể khóc thét đến mức muốn làm sập cả trần nhà. Thế mà lúc này cậu lại ngồi xổm ở đó, nửa như tan vào màn đêm, trông chẳng khác nào một chú chó nhỏ bị người ta bỏ rơi, có lẽ chỉ cần gọi một tiếng, lúc cậu ngẩng đầu lên hốc mắt cũng sẽ đỏ hoe.
Tim Đinh Trình Hâm như bị thứ gì đó đập trúng, anh bước xuống xe rồi đi về phía cậu. Lưu Diệu Văn đang ngẩn người, hoàn toàn không nhận ra Đinh Trình Hâm đã đến. Mũ lưỡi trai kéo thấp khiến tầm nhìn của cậu rất hạn chế. Bất chợt, trước mắt xuất hiện một đôi giày thể thao màu trắng, có ai đó nhẹ nhàng gõ lên đỉnh đầu cậu…
Cậu vừa ngẩng đầu lên liền nghe thấy hai tiếng \”chậc chậc\” mà Đinh Trình Hâm phát ra như đang trêu cún con, không thể chịu nổi nữa, Lưu Diệu Văn đứng bật dậy, ôm chặt lấy đối phương rồi chặn miệng anh bằng một nụ hôn.
Sau mấy tháng xa cách, hai người hôn nhau đến mức không tách rời nổi. Nếu không phải vì Đinh Trình Hâm sợ lát nữa có người đến nhìn thấy, có lẽ họ đã quấn quýt trong gara rất lâu rồi. Anh véo nhẹ eo Lưu Diệu Văn ra hiệu lên xe, chú cún con mắt còn hoe đỏ lúc này mới luyến tiếc buông anh ra.
Ban đầu Lưu Diệu Văn định ngồi ghế phụ lái, nhưng bị Đinh Trình Hâm nắm tay kéo ra ghế sau, trong lúc còn ngỡ ngàng thì thấy Đinh Trình Hâm cũng đi theo ngồi vào.
\”Được rồi, nói đi, hôm nay xảy ra chuyện gì?\” Đinh Trình Hâm dùng ngón tay khẽ lau má cậu, hỏi, \”Là Lê Tinh nói với em à? Nói anh rời đi năm đó là vì bị công ty phát hiện?\”
Không có nhiều người biết chuyện năm đó, trên đường đến đây Đinh Trình Hâm đã lọc lại một lượt những người có khả năng, cuối cùng nhắm đến người quản lý của mình. Hai tiếng nức nở đầy tuyệt vọng trong cuộc điện thoại của Lưu Diệu Văn thực sự khiến tim anh hoảng loạn trong chốc lát, lo sợ cậu sẽ xảy ra chuyện gì, vừa về đến nhà còn chưa kịp mở cửa đã lập tức quay đầu xuống lầu lái xe đến tìm.
Vừa gặp mặt, đau đớn trong mắt Lưu Diệu Văn không thể giấu nổi, Đinh Trình Hâm liền đoán được người này e rằng đã biết hết mọi chuyện rồi.