Anh định cứ giả vờ không nhìn thấy tôi mãi vậy à?
Thế sự đổi thay trong chớp mắt, mây trắng cũng hóa chó xanh. Đinh Trình Hâm thật sự đã nếm trải cảm giác bất lực khi rơi vào cảnh thất ý.
Chỉ trong vòng nửa tiếng ngắn ngủi, anh đã bị hỏi đến năm lần trong khu nghỉ ngơi công cộng rộng lớn về mối quan hệ với các thành viên của Thời Đại Thiếu Niên Đoàn. Không phải ai cũng mang ác ý, có người đơn thuần là không tinh ý, chỉ có một bộ phận là thấy anh sa cơ lỡ vận, đơn giản muốn “thể hiện” chút khao khát biểu diễn thừa thãi trước mặt anh mà thôi.
Là một sinh viên xuất sắc tốt nghiệp Bắc Ảnh, đồng thời là diễn viên chuyên nghiệp với kinh nghiệm diễn xuất hơn chục năm, làm sao Đinh Trình Hâm lại không nhận ra ẩn ý khiêu khích đằng sau sự khách sáo kia?
Nhập vai quá nông, dấu vết lại quá rõ ràng.
Nhìn “người biểu diễn” thứ sáu trước mặt, Đinh Trình Hâm âm thầm lắc đầu, không định nhẫn nhịn nữa.
Anh mỉm cười nhìn người hậu bối chẳng mấy thân quen kia, thẳng thắn hỏi lại: “Nếu chuyện kia chưa xảy ra với tôi, cậu dám dùng giọng điệu này nói chuyện với tôi không?”
Giọng anh mang theo ý cười, nhưng lời nói lại đầy khí thế, chất chứa sự mỉa mai không hề che giấu. Nụ cười trên mặt cũng không sâu, đôi mắt cực kỳ xinh đẹp ấy lại bắn ra ánh nhìn lạnh lẽo. Biểu cảm kia chẳng khác nào đang chửi thẳng vào mặt: “Kẻ tiểu nhân đắc chí, chó cậy thế người.” Hậu bối vừa nãy còn đắc ý liền khựng lại, căng thẳng đến mức đầu óc trống rỗng, không biết phải đáp lại thế nào. Trong lòng người đang bối rối lúc này chỉ còn một suy nghĩ: Có người sinh ra đã rực rỡ, cho dù rơi vào cảnh sa cơ cũng không thể giấu được ánh hào quang.
Phải mất một lúc lâu, người kia mới gượng cười, cứng nhắc nói: “Thầy Đinh, thầy đừng giận… em chỉ tò mò thôi, không có ác ý gì cả.”
Có ác ý hay không Đinh Trình Hâm còn chưa ngu đến mức không nhìn ra. Anh khẽ nhếch môi, còn chưa kịp đáp lời thì một nam diễn viên trẻ tuổi khác bên cạnh đã lên tiếng trước:
“Cậu xem cậu kìa, chọc cho thầy Đinh nổi giận rồi, còn không mau xin lỗi? Là hậu bối mà chẳng có chút giới hạn nào cả. Thầy Đinh nhà chúng ta rộng lượng không chấp nhặt với cậu, chứ nếu là người khác thì hôm nay cậu đừng mong yên thân.”
Thật buồn cười, chuyện có chấp nhặt hay không lại là do người ngoài quyết định sao? Đinh Trình Hâm lạnh lùng liếc người kia một cái. Trước đây hai người chưa từng có giao tình gì, không hiểu sao giờ lại ra vẻ thân thiết như vậy. Có điều, người này diễn cũng khá hơn chút, biểu cảm trên mặt trông như thật lòng lo cho anh vậy. Người mới khi nãy liền vội vàng mượn cớ “xuống lừa theo dốc”, cúi đầu ngoan ngoãn xin lỗi: “Xin lỗi thầy Đinh, vừa rồi là em lỗ mãng.”
Đinh Trình Hâm khoanh tay không nói gì. Anh thừa biết mình vừa bị hai người kia diễn cho một vở kịch. Trong mắt người ngoài lúc này, trông chẳng khác nào anh đang làm màu, ra vẻ ta đây, lấy thâm niên ra để chèn ép người mới. Người mới bị anh nhìn chằm chằm đến mức không ngẩng nổi đầu, chẳng bao lâu đã kiếm cớ chuồn mất.