Tôi tự biết mình đang làm gì
Quá khứ đã dùng nỗi đau để cảnh tỉnh anh rằng, đừng bao giờ dẫm lên vết xe đổ nữa.
Nụ hôn trong phòng thay đồ hôm đó thực sự đã khiến lòng Đinh Trình Hâm dậy sóng. Anh nhận ra, có lẽ Lưu Diệu Văn cũng không thật sự thích Trình Nhã Tuyết đến thế, và cũng không hẳn là ghét anh đến vậy.
Nếu không thì làm sao có thể hôn một người mà mình ghét được?
Trong phòng thay đồ, hai người họ cũng không kéo dài bao lâu liền bị tiếng gõ cửa của người đến sau cắt ngang. Khoảnh khắc đó, Lưu Diệu Văn như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, bất chợt buông Đinh Trình Hâm ra rồi lùi lại mấy bước. Trên gương mặt vẫn là vẻ lạnh lùng thường thấy, nhưng nơi khóe mắt lại ánh lên một tia đỏ ửng.
Có lẽ là không biết phải đối mặt như thế nào, sau khi mở cửa, Lưu Diệu Văn liền hoảng hốt bỏ chạy.
Người gõ cửa bước vào là Kiều Vũ, vừa nhìn thấy nửa bên mặt trái của Lưu Diệu Văn sưng đỏ liền tưởng rằng hai người họ đã đánh nhau. Suốt cả buổi, hắn dè dặt không dám nói gì nhiều, chắc là sợ Đinh Trình Hâm sẽ trút giận lên người vô can.
Dĩ nhiên, Đinh Trình Hâm chẳng thể nào giải thích chuyện gì đã xảy ra.
Tính đến giờ cũng đã một tháng trôi qua, Đinh Trình Hâm quay lại Bắc Kinh, công việc cũng đã hoàn thành được không ít. Chuyện bất ngờ xảy ra trong phòng thay đồ hôm đó cuối cùng cũng dần lắng xuống trong lòng anh.
May mà Lưu Diệu Văn cũng không liên lạc lại với anh nữa, điều đó giúp Đinh Trình Hâm bớt đi không ít phiền não. Bằng không, anh cũng chẳng biết phải giải thích lý do vì sao khi đó lại đáp lại người ta.
Dù sao thì lúc rời đi, những lời tàn nhẫn và tổn thương nhất đều là do chính miệng anh nói ra.
— “Ở bên cậu, trong lòng tôi chỉ toàn là cảm giác tội lỗi với cả nhóm, là sự ghê tởm với mối quan hệ trái với luân thường này. Giờ kết thúc rồi, cuối cùng cũng thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.”
Đinh Trình Hâm thực ra là một diễn viên rất giỏi, khi không muốn bộc lộ, anh có thể che giấu hoàn toàn không để lộ chút cảm xúc nào. Trong bảy tháng ở bên nhau, dù đã say đắm nhưng anh chưa từng nói với Lưu Diệu Văn một câu “thích” nào, chỉ vì muốn sau này khi cần buông tay có thể dứt khoát hơn một chút. Cả cuộc đời anh có lẽ chưa bao giờ thiếu sự tỉnh táo.
Cũng chính vì vậy, phần lớn thời gian anh lại không thật sự hạnh phúc.
…..
Chớp mắt đã đến sinh nhật của Đinh Trình Hâm, năm 2026, anh tròn 24 tuổi.
Mấy năm nay anh gần như không còn tổ chức sinh nhật cho bản thân nữa. Không thể không thừa nhận rằng, sau năm hai mươi mốt tuổi ấy, anh gần như mắc chứng \”ám ảnh sinh nhật\”. Thường thì chỉ quay một đoạn video ngắn với bánh kem do nhân viên chuẩn bị sẵn, anh nhắm mắt làm bộ ước nguyện, coi như xong nghi thức.