[Edit/Hoàn] Vượt Ranh Giới – Chương 29 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 9 lượt xem
  • 5 tháng trước

[Edit/Hoàn] Vượt Ranh Giới - Chương 29

Vậy thì thưởng cho em một nụ hôn nữa nhé

Có lẽ thật sự hy vọng Lưu Diệu Văn có thể bồi bổ lại cơ thể, buổi tối Đinh Trình Hâm đích thân nấu rất nhiều món.

Cá vược hấp, sườn kho tàu, bò hấp cay, canh gà nấm hương và rau luộc. Lưu Diệu Văn nhìn những món ăn đầy màu sắc, khẩu phần lớn thì ngạc nhiên: “Anh Đinh, anh lại học được món mới từ khi nào thế?”

Mấy món này cậu chưa từng thấy trước đây, ước chừng mời thêm hai người nữa đến cũng chưa chắc ăn hết được.

“Mấy hôm trước xem video rồi học theo đấy” Đinh Trình Hâm rửa tay xong liền múc cho cậu một bát canh: “Ăn đi.”

Lưu Diệu Văn khó mà không nghi ngờ mấy món này là Đinh Trình Hâm cố ý học nấu riêng cho cậu. Trước đây cậu chưa từng thấy Đinh Trình Hâm có hứng thú với việc nghiên cứu công thức nấu ăn đến vậy.

Cậu thử mỗi món một miếng, cực kỳ hài lòng khen ngợi: “Anh Đinh nấu ăn giỏi thật đấy, món nào cũng ngon.”

“Vậy thì ăn nhiều vào, ăn no rồi lát nữa ra ngoài đi dạo cho tiêu, rồi về ngủ.\”

Lưu Diệu Văn vui vẻ gật đầu, cậu rất thích cùng Đinh Trình Hâm chậm rãi dạo bước nơi góc phố vắng vẻ khi màn đêm buông xuống.

Cảm giác ấy giống như một cặp đôi bình thường, họ không cần lo lắng bị chú ý, chỉ là một đôi tình nhân giản dị nơi góc phố, có thể thoải mái nắm tay, ôm nhau.

Dù có thể bị người đi ngang qua thấy chướng mắt vì quá thân mật, nhưng trong mắt họ từ lâu đã không còn ai khác. Làm những điều mà khi trời sáng chỉ có thể lặng lẽ giấu đi.

Sau bữa tối, hai người nghỉ ngơi khoảng nửa tiếng, rồi Đinh Trình Hâm ôm theo quả bóng rổ, dẫn Lưu Diệu Văn ra ngoài.

Khu dân cư dưới màn đêm yên tĩnh, khi đêm đã khuya thì bên ngoài càng vắng vẻ hơn. Suốt quãng đường đi, họ cũng không gặp ai.

Trước đây vài lần đi ngang qua, Đinh Trình Hâm đã phát hiện bên trong có một sân bóng rổ, nhưng vì nằm ở vị trí quá hẻo lánh nên gần như không ai đến chơi, vắng đến mức ngay cả các cô bác hay nhảy quảng trường cũng chẳng buồn ghé.

Lưu Diệu Văn thích chơi bóng rổ, mỗi lần đi ngang qua chỗ này, Đinh Trình Hâm đều nghĩ đến việc lần sau sẽ dẫn cậu tới đây luyện tập. Dù sao thì vào sinh nhật của Lưu Diệu Văn một năm nào đó, anh từng hứa sẽ luôn sẵn sàng chơi bóng cùng cậu.

Thế nhưng vì một vài khoảng cách, hai người đã hơn một năm không cùng nhau chơi bóng nữa.

Thời gian đó, Lưu Diệu Văn né tránh anh như né rắn rết, khiến Đinh Trình Hâm đã cố gắng tìm cơ hội mấy lần mà vẫn chưa kịp mở lời.

Bây giờ cuối cùng cũng có dịp, anh liền nhớ đến nơi này.

Có lẽ nơi này đúng là quá hẻo lánh, đến cả một cái đèn đường cũng không có, chỉ có thể dựa vào chút ánh trăng yếu ớt để đoán vị trí của khung rổ.

“Anh tính toán sai rồi, trước toàn thấy vào ban ngày, không ngờ ban đêm ở đây hoàn toàn không thể chơi bóng được.” Đinh Trình Hâm ôm quả bóng đứng giữa sân bóng tối om và vắng lặng, có chút bất lực.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.