\”Ngu ngốc, không phải lỗi của anh, đó là vấn đề của tôi.\” La Tố thấy biểu tình của Tư Lôi Tạp như vậy, nhịn không được mỉm cười, nam nhân này chính là vậy, luôn xin lỗi cậu, rõ ràng người sai là cậu.
\”Không ai có thể hoàn toàn hiểu rõ một người khác, cho dù hai người yêu nhau cũng vậy.\” La Tố vừa nói ra lời này, Tư Lôi Tạp ngẩng đầu lên, tốc độ cực nhanh, cứ như cự lang vui sướng lắc lắc đuôi vậy, bởi vì nam nhân buồn tao nào đó mẫn cảm bắt được hai chữ \’yêu nhau\’…
\”Tốt lắm, anh có đem nhẫn theo không?\” La Tố thình lình hỏi tới vấn đề này làm Tư Lôi Tạp nhíu mày, qua một lúc lâu mới mở miệng: \”Hoa…\”
La Tố đầu tiên khiếp sợ một chút, tiếp đó khóe miệng nhịn không được nhếch lên: \”Không phải bảo anh cầu hôn, anh đã cầu hôn rồi mà, không phải sao?\”
\”…\” Tuy Tư Lôi Tạp vẫn nghi hoặc nhưng vẫn đưa ra chiếc nhẫn lần trước La Tố trả cho anh, lúc đặt nhẫn vào lòng bàn tay La Tố, biểu tình Tư Lôi Tạp giống như mình vừa hoàn thành một nghi thức rất quan trọng.
\”Nhẫn, tôi nhận.\” La Tố nhận nhẫn, nắm chặt nó trong lòng bàn tay: \”Kì thật tôi còn thiếu một vị áp trại phu nhân, bất quá yêu cầu của tôi rất cao, ít nhất phải để khế ước thú ở nơi này ăn uống no đủ, còn bảo hộ chúng nó không bị ngoại giới quấy rầy, chờ ngày nào đó anh làm được điều này, tôi sẽ nhận lời cầu hôn, thế nào? Trước đó, tôi sẽ thay anh tạm thời giữ lại vị trí này.\”
Tuy lời La Tố thực hàm xúc, nhưng Tư Lôi Tạp vẫn hiểu được ý tứ của cậu, chỉ cần đạt được địa vị đủ cao ở liên minh, anh có thể bảo hộ La Tố, bảo hộ khế ước thú, thậm chí bảo hộ tất cả những người quan trọng của anh, từ lúc xa cách La Tố anh đã có ý niệm này trong đầu.
\”Hảo.\” Đó là tiếng nói trầm thấp mà thuần hậu, có cảm giác kiên định hàm xúc, Tư Lôi Tạp chăm chú nhìn La Tố, đôi ngươi dần chuyển thâm, quá khứ mười mấy năm qua anh chưa bao giờ có dục vọng và dã tâm mạnh liệt như vậy, nếu đây là cái giá anh phải trả để ở cùng La Tố thì anh nguyện gánh vác hết thảy.
\”Như vậy khế ước thành giao, có lưu lại ăn cơm tối không?\”
Tư Lôi Tạp nghe vậy, trầm mặc gật gật đầu.
\”Muốn ăn gì?\” La Tố mở tủ lạnh lấy nguyên liệu nấu ăn, từ khi liên minh tài trợ tài chính cho Bắc Ngoại Sâm, La Tố cũng không cần uống dịch dinh dưỡng nữa, quét một vòng tủ lạnh, La Tố phát hiện chỉ còn cà chua, trứng cùng vài bịch lạp xưởng.
Tư Lôi Tạp im lặng đi tới sau lưng La Tố, định trổ tài nấu ăn, bất quá lúc Tư Lôi Tạp định bắt tay lấy nguyên liệu La Tố dùng cơ thể che tủ lạnh lại: \”Không muốn nếm thử tay nghề của tôi à?\”
\”…\” Trầm mặc một lúc lâu, Tư Lôi Tạp trở về chỗ ngồi của mình, im lặng ngồi xuống. Dáng ngồi của Tư Lôi Tạp thực tiêu chuẩn, cho dù sau lưng có chỗ dựa nhưng Tư Lôi Tạp vẫn ngồi thẳng lưng như cũ, rất có tác phong nghiêm cẩn của quân nhân.
Lúc La Tố nấu cơm, tầm mắt Tư Lôi Tạp vẫn di động theo cậu, lúc La Tố làm rơi vỏ trứng vào trong bát, khóe miệng Tư Lôi Tạp hơi mấp máy vài cái, nhưng cuối cùng vẫn bảo trì trầm mặc, không nhẫn tâm đả kích sự tích cực của La Tố.