(Edit – Hoàn) Trở Về Từ Địa Ngục – Dịch Tạc – Phiên ngoại 1 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

(Edit – Hoàn) Trở Về Từ Địa Ngục – Dịch Tạc - Phiên ngoại 1

Phiên ngoại 1: Lương Tiềm X Chu Mục Thâm

Lương Tiềm chạy về nhà không kịp thở, lúc vào thang máy bị mất sóng nên cuộc điện thoại duy trì được nửa tiếng bị cúp ngang, hắn thầm chửi đậu má, khó lắm mới dỗ được cái máy xả nước mắt này nín khóc, kiểu này chắc lại trở về trước giải phóng rồi.

Nghĩ đến chuyện mấy phút nữa về tới nhà đối mặt với Chu Mục Thâm nước mắt giàn giụa, trong lòng hắn bỗng có thứ gì đó bị đè nén rất khó chịu.

Mở cửa vào nhà, tiếng động đột ngột khiến người ngồi ở cạnh cửa rụt chân lại run run, điện thoại bàn nằm nằm lăn lóc trên đất, trong loa chỉ còn lại âm thanh tút tút đang bận. Vậy mà người nọ vẫn cố chấp nhặt nó lên dán vào bên tai, tay còn lại ôm chặt hai chân đang co rúm, chôn đầu vào giữa hai đầu gối nhìn hết sức tội nghiệp.

Từ khi Lương Tiềm đưa Chu Mục Thâm từ bệnh viện tâm thần về đối phương luôn mặc tạm quần áo của hắn. Cậu gầy đi rất nhiều so với trước đây, trên người vốn chẳng còn tí thịt nào, gầy trơ cả xương, toàn thân tỏa ra một luồng trạng thái bệnh nặng mất hết hi vọng.

Hôm nay Lương Tiềm cho cậu áo thun đen và quần đùi thể thao của mình, có điều vì khác biệt chiều cao nên chiều dài áo quá dài, dễ dàng che khuất luôn chiếc quần đùi đang mặc. Nhìn chiếc áo thun rộng thùng thình trên người cậu hiện tại, giống hệt như đang mặc trộm chiếc váy của ai đó vậy.

Vì ở trong bệnh viện quá lâu, nên nước da vốn trắng khỏe của cậu nay nhìn hết sức tái nhợt vì lâu ngày không được sưởi nắng. Lương Tiềm đứng trước người cậu, thứ duy nhất hắn có thể nhìn thấy khi cúi đầu là đôi chân trắng lộ ra ngoài, bởi vì động tác cúi đầu khom lưng của cậu nên phần xương cánh bướm phía sau nhô ra, bờ vai đơn bạc run run. Thỉnh thoảng còn có tiếng khóc thút thít truyền ra, cả người co lại thành một cục bông nhỏ, nhìn hết sức đáng thương.

Dì Triệu cách đó tầm năm bước chân, tầm mắt luôn đặt trên người Chu Mục Thâm, sợ cậu lại đập đầu vào tường, khi thấy Lương Tiềm trở về cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Dì Triệu nhỏ giọng giải thích: \”Dì thấy Tiểu Chu đang ngủ nên ra ngoài vứt rác, trở về đã thấy cậu nhóc khóc lóc gọi điện thoại cho cháu, cũng không dám lại gần, chỉ có thể trông thế này chờ cháu về.\”

Mấy hôm trước Lương Tiềm đột nhiên bế một người hôn mê bất tỉnh về, nói là bạn cùng lớp của mình, đang bị bệnh.

Một đứa trẻ đang yên đang lành nhìn gầy đến mức chỉ còn da bọc xương, thần trí không rõ ràng, trí nhớ hỗn loạn, điều duy nhất cậu nhớ được chỉ có tên của mình. Sợ âm thanh, sợ người lạ, có lẽ do Lương Tiềm đưa cậu từ bệnh viện về nên cậu chỉ chịu tiếp xúc với hắn, còn lại chẳng ai đến gần cậu được, bằng không cậu sẽ khóc sẽ quậy sẽ nổi điên.

Lương Tiềm gật đầu với dì Triệu, \”Hiểu rồi, dì làm việc tiếp đi.\”

Dì Triệu gật đầu liên tục: \”Được, vậy dì nấu cơm tối tiếp.\”

Nghe được giọng nói duy nhất khiến mình cảm thấy an toàn nhưng Chu Mục Thâm vẫn không có động tĩnh gì, vẫn bảo trì động tác co rúm không nhúc nhích, chỉ là âm thanh khóc thút thít dường như bắt đầu lớn dần, tần suất cũng càng lúc nhanh.

Giống như con non mới vừa ra đời không lâu, đáng lẽ sẽ tỉnh lại trong lòng ngực ấm áp của mẹ nhưng lại phát hiện xung quanh chẳng có gì. Trong tấm chăn chỉ còn lại hơi lạnh thấu xương khiến cậu hoảng hốt, hoang mang lo sợ, tưởng mình lại bị nhẫn tâm bỏ rơi lần nữa. Hiện tại người duy nhất khiến cậu có cảm giác an toàn đã quay lại, cậu vừa thấy yên tâm, đồng thời cũng thấy tủi thân không thôi nên cảm xúc dâng trào, nhịn không được muốn khóc trút hết ra.

Lương Tiềm nghe tiếng khóc thì lòng càng nặng trĩu, hắn nửa quỳ trên đất, động tác vừa thô lỗ giật lấy điện thoại bàn trong tay đối phương, vừa đem người bế lên.

Cảm nhận cân nặng của người trong lòng, Lương Tiềm không khỏi nhíu mày, mấy hôm nay hết lòng chăm cơm thế mà chẳng tăng được tí thịt nào, xem ra phải thêm chút dinh dưỡng nữa.

Chu Mục Thâm bất ngờ, kinh hãi la lên một tiếng, sau đó rất tự nhiên vòng tay lên cổ Lương Tiềm, mặt kề sát vào hõm cổ hắn tiếp tục khóc.

Chẳng mấy chốc mà đem hõm vai phải của Lương Tiềm ướt nhẹp.

Bởi vì kề sát nên tiếng khóc nghe càng rõ hơn khiến cho não Lương Tiềm nhức nhói, hắn ôm cậu bước nhanh lên lầu, hung dữ mắng: \”Mẹ nó đừng có khóc nữa!\”

Coi mình là vật chứa hay gì, sao có thể đựng nhiều nước như vậy.

Bị hắn mắng cậu sợ đến rụt vai, Chu Mục Thâm không dám phát ra âm thanh nữa, cậu cố gắng cắn môi dưới để nín nhịn không cho tiếng thút thít bật ra. Tiếng khóc có thể kiềm lại nhưng nước mắt thì không, nó vẫn liên tục rơi ra ngoài.

Đến khi Lương Tiềm đặt cậu lên giường, nhìn thấy mặt mũi cậu lèm nhèm, nghẹn đến mặt đỏ bừng, môi cũng bị cắn đến rách da. Hơn nữa vì khóc quá lâu nên hai mắt cậu đầy tơ máu, đã bắt đầu có dấu hiệu sưng tấy, dáng vẻ như bị người ta bắt nạt hết sức thảm thương.

Vậy mà tầm mắt cậu vẫn luôn đặt trên người Lương Tiềm, tay còn siết chặt vạt áo của hắn.

Lương Tiềm sợ cậu không biết nặng nhẹ tự làm mình bị thương, cau mày trừng cậu, Chu Mục Thâm như không biết sợ, trái lại càng siết chặt vạt áo của hắn hơn.

Lương Tiềm vươn tay phải ra bóp lấy hàm dưới của cậu, chỉ dùng hai phần lực, giọng không vui nói: \”Há miệng.\”

Chu Mục Thâm ngước đầu lắc lắc, không dám thả ra, sợ phát ra âm thanh sẽ khiến Lương Tiềm khó chịu.

\”Không nghe lời? Buổi tối ngủ một mình.\”

Hiện tại Lương Tiềm có thừa biện pháp để đối phó với Chu Mục Thâm, câu này cũng trăm lần hiệu quả cả trăm.

Đúng như dự đoán, Chu Mục Thâm vừa nghe xong là lập tức nhả ra, tiếng khóc kiềm nén nãy giờ vang lên khắp nơi trong căn phòng yên tĩnh, vết thương không được đè lại nữa nên máu tràn ra, chảy thẳng một đường xuống bàn tay của Lương Tiềm.

Máu đỏ chảy vào tay, bàn tay Lương Tiềm bị nhiệt độ nóng bỏng này làm cho run rẩy, hắn buông hàm cậu ra, giơ tay giữa không trung ghét bỏ nói: \”Ghê chết đi được.\”

Chu Mục Thâm mím môi nếm được mùi tanh của máu, cậu phải liếm môi mấy lần mới làm sạch được máu, sau đó tầm mắt cậu rơi vào tay Lương Tiềm.

Nhìn thấy vệt máu chói mắt dính lên tay đối phương, đầu óc vốn đang choáng váng bỗng nhiên thanh tỉnh, cậu khóc lâu như vậy sợ là lại làm phiền người ta, hiện tại cậu chỉ muốn giúp Lương Tiềm làm sạch máu.

Cậu không muốn bị Lương Tiềm ghét.

Thế là lúc Lương Tiềm xoay người chuẩn bị lấy khăn giấy trên đầu giường, tay đột nhiên bị một vật mềm mại âm ấm liếm một cái, vết máu vừa rồi còn bị hắn ghét bỏ đã biến mất sạch sẽ, chỉ còn lại một vệt nước óng ánh.

Lương Tiềm lập tức rút tay về, rời khỏi đầu lưỡi mềm mại đó nhưng xúc cảm nó mang lại vẫn cứ quanh quẩn không tiêu tán. Hắn luống cuống tay chân lùi lại hai bước, vấp phải một đôi dép khác trong phòng ngủ bị chủ nhân bỏ quên lúc nãy, chật vật ngã ngồi trên mặt đất.

Hắn kinh ngạc trừng Chu Mục Thâm, thẹn quá hóa giận chỉ vào cậu mắng: \”Con mẹ nó cậu… liếm loạn cái gì!\”

Chu Mục Thâm có chút luống cuống, \”Máu, tớ, tớ giúp cậu làm sạch máu…\”

Tại sao sạch máu rồi mà Lương Tiềm vẫn còn giận? Cậu làm gì sai sao? Cậu lúc nào cũng vô dụng như vậy, Lương Tiềm không cần cầu báo cứu cậu khỏi vực sâu, vậy mà cậu cứ gây phiền phức cho đối phương, còn khiến người ta tức giận.

Cậu thật tệ hại.

Nghĩ mình cái gì cũng tệ, thế là nước mắt khó lắm mới ngừng được lại bắt đầu tràn ra, Chu Mục Thâm lại muốn khóc.

Lương Tiềm phục rồi, người bị khinh bạc là hắn kia mà! Sao kẻ xấu còn tỏ vẻ tủi thân trước hắn vậy? Thấy cậu lại sắp sửa khóc, cho dù có nỗi khổ khó nói thì Lương Tiềm cũng chỉ có thể nhai nát nuốt lại vào bụng.

\”Tao nhắc lại lần cuối cùng, hôm nay mà còn khóc thì ngủ một mình, không cần mắt nữa phải không.\”

Hắn từ dưới đất bò dậy, giấu tay phải phía sau cọ mạnh lên lưng mấy lần, như muốn chùi sạch xúc cảm để lại lúc nãy.

Hiện tại Chu Mục Thâm cái gì cũng không hiểu, nhưng vẫn biết hắn tuy hung dữ nhưng thật ra là đang lo lắng cho mình, vì vậy cậu cố gắng nuốt nước mắt trở về.

Buổi tối muốn ôm Lương Tiềm ngủ, nhất định không thể khóc.

Giọng dì Triệu đúng lúc vang lên ngoài cửa, nói đã nấu cơm xong rồi bảo bọn họ xuống ăn, còn mình thì về trước.

Lương Tiềm đáp lại một tiếng, sau đó nói với Chu Mục Thâm: \”Đi thôi, ăn cơm, từ hôm nay bắt đầu tự ăn, mỗi ngày đều bắt tao đút. Cậu cũng không phải con nít, không có đặc quyền này.\”

Chu Mục Thâm mất mác \’Ò\’ một tiếng, thế là lùi lại mà cầu việc khác, cậu dang hai tay ra trước mặt hắn, mười ngón lay động, \”Ôm.\”

Lương Tiềm không để ý tới cậu, \”Ôm cái rắm, không có chân hả?\”

Chu Mục Thâm rụt vai lại, đầu cúi thấp xuống, hai tay chần chừ chậm rãi thu hồi lại.

Phòng ngủ mấy chục mét vuông lại khôi phục sự yên tĩnh, hai người lại im lặng giằng co.

Không ngoài dự đoán, lại là Chu Mục Thâm toàn thắng.

Tuy Lương Tiềm miệng hùng hổ nói cậu đáng ghét, nhưng cuối cùng vẫn vác Chu Mục Thâm lên vai, hùng hục bước xuống lầu, động tác xốc nảy cực nhanh như muốn trả thù cậu, tuy vậy hai tay lại cách lớp vải ôm vững để cậu không ngã.

Hơn nửa năm trôi qua, lần đầu tiên nụ cười xuất hiện lại trên mặt Chu Mục Thâm.

. : .

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.