(Edit – Hoàn) Trở Về Từ Địa Ngục – Dịch Tạc – Chương 21 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

(Edit – Hoàn) Trở Về Từ Địa Ngục – Dịch Tạc - Chương 21

Chương 21: Đồng chí Thư Việt say rượu dâng nụ hôn đầu

Sáng 6:20

— Chào buổi sáng nha bạn trai! ! !

Thu hồi tin nhắn lại ngay.

— Chào buổi sáng, Thạch Ngật ! ! !

— Lâu rồi không ăn cơm em làm, chắc anh nhớ lắm đúng không!

— Hôm nay đầu bếp Tiểu Thư trở về rồi, xin hỏi dạ dày của Thạch Ngật tiên sinh đã chuẩn bị kỹ chưa?!

— Em đi nấu cơm! Chờ em nửa tiếng!

Sáng 6:50

— Em đến đây em đến đây

— Anh mở cửa trước đi!

\”Thạch Ngật Thạch Ngật Thạch Ngật, mau cầm phụ em! Em không di chuyển được!\” Ngoài hành lang truyền đến tiếng đá dép gõ cửa liên hồi, chưa thấy người đã nghe thấy tiếng, lầu ba chung cư Nam Gia Thành lại xuất hiện giọng nói lanh lảnh vang dội mỗi sáng sớm của thiếu niên ấy.

Thạch Ngật bước nhanh ra ngoài nhận lấy, cúi đầu nhìn mâm cơm đủ màu sắc, nói: \”Nấu nhiều vậy.\”

Thư Việt nhắm mắt theo đuôi, cười khúc khích đáp: \”Không nhiều, em đang siêu đói luôn, đảm bảo có thể ăn hết.\”

Thư Việt đói bụng thật, tối qua nói chuyện với Thạch Ngật mới có mười phút đã ngủ gật, lúc giật mình tỉnh giấc thì phát hiện thời gian trò chuyện lên đến hai tiếng, là Thạch Ngật quên tắt điện thoại? Hay ngủ quên giống cậu? Không lẽ là vì muốn nghe tiếng hít thở của cậu… Ha ha, đồng chí Thư Việt mơ đẹp ghê, mau tỉnh táo lại đi.

Thư Việt và Thạch Ngật tuân thủ nguyên tắc ăn không nói chuyện, còn ngủ có nói mớ hay không, trước mắt Thư Việt không có cơ hội thử nghiệm.

Yên tĩnh hài hòa ăn xong bữa sáng, Thư Việt nằm ngửa trên ghế sofa tiêu cơm, cái bụng bằng phẳng nay đã phồng lên tròn vo, Thư Việt cúi đầu nhìn, cảm thấy rất thú vị nên muốn xoa một cái, nhưng lại bị Thạch Ngật chụp tay lại.

Thư Việt khó hiểu, hỏi: \”Sao vậy?\”

Thạch Ngật giải thích: \”Ăn cơm xong không được xoa bụng.\”

Thư Việt lại hỏi: \”Tại sao?\”

Thạch Ngật có hơi xuất thần, đáp: \”Bụng sẽ bự.\”

Có một lần tâm trạng của Văn Tuyết Nhu khá tốt, bà hào hứng đi nấu bữa sáng khiến bé Thạch Ngật vừa mừng lại vừa lo, bé ngoan được mẹ dắt ngồi vào bàn cơm, hai người ngồi rất gần nhau, thỉnh thoảng mẹ sẽ gắp rau cho bé, bé Thạch Ngật không thích nhưng chỉ cần mẹ gắp vào bát, là dù thích hay không bé cũng sẽ bỏ vào miệng không chút do dự.

Kết quả là ăn quá no, muốn xoa xoa cái bụng căng tròn thì bị Văn Tuyết Nhu cản lại, anh hiếm khi nghe được giọng nói dịu dàng của mẹ, bà dặn: \”Bé Ngật ngoan, ăn cơm xong không được xoa bụng liền, bụng sẽ bự đó.\”

Bé Thạch Ngật hỏi: \”Bụng bự mẹ sẽ không thích sao?\” Mẹ xoa cái đầu be bé của anh, gật đầu cười.

Bé Thạch Ngật lập tức giấu hai tay ra phía sau, vẻ mặt hết sức nghiêm nghị: \”Vậy bé Ngật không xoa nữa, mẹ phải luôn thương Thạch Ngật nha.\”

Thư Việt cười xấu xa, trở tay nắm lại bàn tay Thạch Ngật, sau đó cậu xoay người sờ lên bụng anh, vờ tức giận nói: \”Em đã khó chịu đám cơ bụng này lâu rồi, bây giờ chính là thời cơ, anh nói lời tạm biệt với nó đi.\”

Trên thực tế thì cậu đang mừng thầm, trời ạ! Cuối cùng cũng được chạm vào cái cơ bụng mình tâm niệm bấy lâu nay, tuy vẫn cách một lớp áo nhưng độ cứng này, xúc cảm đường cong này hoàn toàn không bị lớp áo che giấu được.

Thư Việt mau dừng tay! Sờ xuống nữa sẽ phạm tội!

Thạch Ngật đột nhiên nhớ đến Văn Tuyết Nhu nên tâm thái nhất thời suy sụp, nhưng chỉ cần có Thư Việt ở đó là anh rất dễ thoát khỏi cảm xúc tiêu cực, chỉ cần nghe được giọng nói của cậu, nhìn thấy nụ cười của cậu, thì trong đầu anh không còn nghĩ đến thứ gì khác.

Đúng lúc điện thoại có tin nhắn, Thư Việt rất không nỡ dời tay đi, mở ra xem thì là mẹ Nhiễm Tâm:

— Thư Thư, chút nữa con nhớ đem bánh Trung Thu cho Tiểu Tương, có hai mẹ con thì buồn lắm, con sẵn tiện hỏi họ tối nay có muốn qua nhà mình ăn cơm không.

— A, Thạch Ngật không thích nhiều người đi, hay là thôi nha mẹ, để tối con nấu nhiều món chút rồi đưa cho họ.

— Vậy con hỏi cậu ấy tối nay muốn ăn gì, bây giờ mẹ đi chợ sớm, buổi sáng đồ mới tươi.

Tưởng Thanh cũng là người nơi khác mới đến, thuê một góc nhỏ mặt tiền ở đường Lăng Giang bán bánh rán, là mẹ đơn thân mới 23 tuổi, có một đứa con 3 tuổi tên là Vân Vân. Cả hai là hàng xóm của gia đình cậu, lâu dần mọi người cũng thân thuộc, mẹ Nhiễm Tâm rất nể Tưởng Thanh nên bình thường cũng hay giúp đỡ.

Tuy vị trí mặt tiền quán của Tưởng Thanh không tốt, nhưng được cái làm bánh ngon, có mấy hôm buổi sáng bận quá không chăm được Vân Vân sẽ đưa bé đến quán Thư Tâm Cuisine chuyên món cay Tứ Xuyên, nhờ Nhiễm Tâm trông giúp một lúc, đợi qua giờ cao điểm sẽ đến đón bé về.

Thư Việt đưa tin nhắn Nhiễm Tâm gửi cho mình đến trước mặt Thạch Ngật, nói với anh: \”Thấy không? Mẹ em rất hoan nghênh anh, tối nay đừng căng thẳng, em sẽ giúp anh.\”

Một tay Thạch Ngật đặt trên ghế sofa, một tay thì chống cằm nhìn cậu không nói câu nào, cũng không có biểu cảm gì. Tuy mặt anh rất nghiêm nghị nhưng đôi mắt anh lại rất chăm chú và dịu dàng, Thư Việt vì ánh mắt này mà tim đập nhanh không thôi, không hiểu sao cậu lại có một ảo giác rằng một giây nữa thôi người này sẽ nhào đến hôn cậu… Thư Việt dời mắt đi chỗ khác, cậu bối rối dọn dẹp bát đũa, tiếng bát đũa va vào nhau phát âm thanh lanh lảnh, Thạch Ngật vươn tay muốn giúp thì bị Thư Việt lên tiếng ngăn lại: \”Ngồi yên, không cho nhúc nhích!\”

Cánh tay đang vươn ra của Thạch Ngật dừng giữa không trung mấy giây, sau đó ngoan ngoãn thu tay đặt lại lên đùi, còn đáp một tiếng \’Ừm\’.

Tay chân luống cuống thu dọn xong, Thư Việt bưng mâm cơm đứng lên nhắn nhủ: \”Lúc nãy anh thấy rồi phải không, em rửa chén xong sẽ đi đưa bánh Trung Thu cho chị Thanh, sau đó sẽ qua đây học bài, cả ngày ở chỗ anh được không?\”

Thạch Ngật vẫn ngồi yên tại chỗ, gật đầu nói \’Được\’.

Thư Việt dừng chân, khó hiểu hỏi: \”Còn ngồi đó làm gì? Không tiễn em hử?\”

Thạch Ngật im lặng.

Lúc này Thư Việt mới nhớ khi nãy cậu xấu hổ quá nên mới ra lệnh cho anh ngồi yên, không ngờ Thạch Ngật lại ghi tạc trong lòng, Thư Việt cười đến khom lưng, bị sự ngọt ngào của Thạch Ngật thuần hóa vô điều kiện.

\”Thạch Ngật! Sao anh đáng yêu quá vậy!\” Cười đủ rồi Thư Việt mới cho người ta rã đông, \”Được rồi, bây giờ cử động được rồi á, anh mở cửa cho em đi.\”

Thạch Ngật không biết cậu cười cái gì, dù sao Thư Việt vui là được rồi, nguyên nhân không quan trọng.

Thư Việt tưởng tượng rất đẹp, cậu sẽ ở một bên chăm chỉ làm bài, Thạch Ngật thì ngồi bên cạnh bầu bạn, nếu học bài mệt quá cậu có thể quay sang ngắm người trong lòng, vậy là trong nháy mắt cậu có thể khôi phục động lực học tiếp rồi.

Nhưng mà thực tế thì… Khi có Thạch Ngật bên cạnh, Thư Việt hoàn toàn không thể tập trung vào bài vở quá 5 giây! Thư Việt rất tuyệt vọng, mà Thạch Ngật rất vô tội.

Thư Việt thả bút xuống, uể oải chán nản nằm sấp trên bàn trà, nghiêng đầu nhìn Thạch Ngật, mặt đưa đám nói: \”Làm sao bây giờ, em hoàn toàn không tập trung được, đều tại anh.\”

Thạch Ngật vốn chỉ ngồi trên ghế sofa đọc sách, anh rất yên tĩnh, ngay cả tiếng lật sách cũng gần như không có, mức độ tồn tại cực kỳ thấp, nhưng đối với thiếu nam mới biết yêu thì chỉ cần ở cạnh người mình thích, cho dù người ta không làm gì thì mức độ tồn tại cũng cực kỳ mãnh liệt.

Thạch Ngật đứng dậy khỏi ghế sofa, cùng Thư Việt ngồi lên đệm, cũng bắt chước Thư Việt nằm sấp lên bàn trà rồi nghiêng đầu hỏi cậu: \”Vậy phải làm sao?\”

Thư Việt phải đi về sao? Anh không muốn.

Thư Việt đảo mắt hai lần, đột nhiên ngồi thẳng dậy, vui vẻ vỗ tay một cái, hào hứng nói: \”Em có một cách!\”

Thạch Ngật cũng ngồi dậy với cậu, phối hợp hỏi: \”Cách gì?\”

Thư Việt dụ dỗ, \”Anh hứa sẽ phối hợp với em trước đã.\”

Thạch Ngật gật đầu không chút do dự, chỉ cần Thư Việt không về, cái gì anh cũng đồng ý.

Người này phối hợp quá cũng khiến cho Thư Việt ngại mở miệng.

Thấy Thư Việt do dự, Thạch Ngật lại nói: \”Em nói đi, anh đồng ý hết.\”

Thư Việt nghe vậy thì tim đập hẫng đi một nhịp, tay ôm ngực không ngừng than thở: Sao anh có thể nói những lời mập mờ câu dẫn trước mặt em như vậy! Vậy nếu em muốn anh làm bạn trai em, anh có đồng ý không! Thư Việt lắc đầu, hất những suy nghĩ không thực tế này ra khỏi đầu, trước mắt chiếm được vài hành động thân mật là cũng thõa mãn rồi.

Thế là Thư Việt hắng giọng, liệt kê những điều cần Thạch Ngật phối hợp ra như sau: \”Nếu như Thư Việt giải xong một trang đề, Thạch Ngật thưởng cho Thư Việt nắm tay một phút, làm hết cả xấp đề thì cho Thư Việt sờ cơ bụng một phút. Học thuộc hết một trang từ vựng tiếng Anh thì cho Thư Việt ôm một phút, cứ thế mà nhân lên, rồi cộng dồn. Được không? Không có quá mức đúng không!\”

Thạch Ngật do dự vài giây, gật đầu đồng ý.

Nhưng Thư Việt lại thấy hơi thất vọng, nếu biết dễ dụ như vậy thì cậu sẽ yêu cầu hôn một cái, uổng phí cơ hội quá đi!

Nhiễm Tâm và Thư Hoa Sơn đều là người rất truyền thống, trước giờ rất để ý những ngày lễ truyền thống của nước, mặc dù những ngày này thường sẽ rất đông khách, buôn bán cũng tốt nhưng họ vẫn đóng cửa rất sớm, vì họ muốn tối đó cả nhà sẽ tụ tập lại ăn mừng một bữa cơm.

Tết Trung Thu hôm nay cũng không ngoại lệ, chiều nay Thư Hoa Sơn và Nhiễm Tâm chờ nhân viên dọn dẹp xong là đóng cửa ngay, hai vợ chồng lái xe chầm chậm về nhà bắt đầu chuẩn bị nấu ăn, Thạch Ngật không yêu cầu gì cả nhưng trái lại Thư Việt cứ lải nhải nói ra một tràng món Thạch Ngật không ăn được.

Thư Hoa Sơn không nhịn được mà cảm thán, thằng nhóc này có khi mẹ nó kén ăn cái gì cũng chẳng rõ được như vầy.

Thế là trên bàn ăn gia đình họ Thư quanh năm suốt tháng toàn là những món cay Tứ Xuyên đủ sắc đủ vị, nay đã biến thành một bàn đồ ăn thanh đạm dưỡng sinh… Những món này Thư Hoa Sơn rất hiếm khi nấu, cả quá trình nấu cứ nơm nớp lo sợ, sợ sẽ tự đập vỡ bảng hiệu thần bếp của chính mình, may mà tay nghề vẫn còn đó, dù đổi món vẫn ăn ngon.

Tám giờ tối, Thư Việt dẫn \’con rể\’ Thạch Ngật về nhà.

Nhiễm Tâm và Thư Hoa Sơn đang làm cá trong bếp, chỉ bước ra chào rồi tiếp tục quay về bếp bận rộn, vì Thư Việt đã đặc biệt căn dặn là đừng ân cần quá mức, cậu sợ Thạch Ngật sẽ không thoải mái.

Mấy phút sau, cá chưng tương lên bàn, bốn người lần lượt ngồi xuống, Nhiễm Tâm ngồi đối diện Thạch Ngật, vui vẻ hiền lành bắt chuyện: \”Đủ món rồi, Thạch Ngật ăn đi, tuyệt đối đừng khách sáo.\”

Đây là lần đầu tiên kể từ khi Thạch Ngật phát bệnh đợt hai, ngoại trừ Thư Việt và bác sĩ, đây là lần đầu tiên anh ở cùng người khác gần như vậy, mặc dù vẫn cảm thấy không thoải mái khi được nhiều người để ý, nhưng bây giờ đã đỡ hơn trước. Huống hồ họ còn là người nhà của Thư Việt, bản thân Thạch Ngật tất nhiên cũng không bài xích họ, cho nên chút không thoải mái be bé đó có thể bỏ qua.

Trong bữa cơm Thạch Ngật rất nghiêm túc lại ít nói, nhưng hỏi cái gì anh cũng đáp, không hề che giấu, vô cùng phối hợp, dù là ai nói chuyện với anh, anh đều đặt sự chú ý lên người đó, anh nghiêng người, tai cũng nghiêng, dáng vẻ hết sức chuyên chú lắng nghe.

Trong lúc ăn Thư Hoa Sơn đột nhiên có hứng thú muốn cụng ly với Thạch Ngật, bị Thư Việt kiên quyết cản trở, Thạch Ngật vẫn còn đang uống thuốc, khoảng thời gian này phải kiêng rượu, thế là tự cầm ly cạn chén với Thư Hoa Sơn mấy lần, Thư Việt uống bia thì ổn chứ rượu thì mới hai ly đã lảo đảo.

Ăn cơm xong cậu đã đứng không vững, đầu thì choáng váng nhưng nhất quyết đòi đưa Thạch Ngật về, mọi người không ai cản được cậu bèn để Thư Việt và Thạch Ngật cùng trở về nhà 102.

Cả đường đi Thư Việt ôm eo Thạch Ngật không buông, mượn rượu nhân cơ hội thân mật người ta.

Thạch Ngật lấy chìa khóa ra mở cửa, ghé vào tai Thư Việt nói nhỏ: \”Anh đến nhà rồi.\”

Thư Việt mơ hồ cả buổi mới hiểu được anh đang nói gì, hiểu rồi lập tức méo miệng, giọng nói cũng mang theo tiếng nức nở, đầu chôn vào hõm cổ Thạch Ngật cọ cọ, \”Không muốn anh về… Anh đi rồi, lâu lắm em mới được gặp lại anh, em không chịu!\”

Lòng Thạch Ngật mềm nhũn, một tay ôm eo cậu, một tay khẽ vuốt sợi tóc mềm mại của cậu, anh nhỏ giọng dỗ dành: \”Gặp lại nhanh lắm, ngày mai em mở mắt ra là có thể nhìn thấy anh rồi.\”

Thư Việt choáng thì choáng nhưng vẫn còn một chút lý trí, cậu thuận mồm cắn lên cổ vai Thạch Ngật, đến khi nếm được mùi máu tanh mới há miệng, tiếp theo là chất vấn hết sức vô lý: \”Lừa đảo lừa đảo lừa đảo! Ở đâu mà mở mắt ra là thấy anh, anh cũng đâu có ngủ trên giường em, làm sao mở mắt ra là thấy được!\”

Thạch Ngật tốt tính tiếp tục dỗ dành: \”Vậy làm sao đây?\”

\”Em ngủ chỗ anh được không? Dù sao ba mẹ cũng biết em thích anh rồi, bọn họ cũng không phản đối chúng ta quen nhau, cho nên anh đồng ý sự theo đuổi của em đi? Ngủ chung có được không? Em muốn ngủ chung với anh…\”

Thư Việt Nhất vừa nói vừa vô thức hôn lên cổ Thạch Ngật, hôn một đường lên trên cuối cùng cũng tìm được mép môi Thạch Ngật, giống như một lữ nhân đói khát từ lâu, nay đã tìm được ốc đảo mà mình hằng mơ ước, cậu vội nhào tới mút lấy nhưng đáng tiếc chưa hưởng thụ được mấy giây đã bị người ta nhẫn tâm đẩy ra.

Thạch Ngật hít sâu hai cái, cật lực bình tĩnh nói: \”Thư Việt, em còn nhỏ.\”

Cậu vẫn chưa ra đời, chưa tiếp xúc được mấy người, không nên đem thanh xuân quý giá và tình yêu của mình đặt cược vào một người có khả năng mắc bệnh tâm thần suốt đời.

Thư Việt phản bác: \”Em không nhỏ, nửa tháng nữa là em mười tám tuổi rồi! Thành niên rồi!\” Thạch Ngật dừng lại, vô thức mím môi nơi Thư Việt liếm qua vừa nãy.

Hai mắt Thư Việt mông lung, trong đôi mắt đó chỉ có Thạch Ngật và bờ môi mềm mại kia, cậu muốn nhào lên thưởng thức lần thứ hai thì bị Thạch Ngật đè gáy lại không nhúc nhích được.

Thư Việt tủi thân khóc, lên án: \”Anh làm gì! Không chịu quen em thì thôi! Còn không cho em ngủ chung! Bây giờ hôn cũng không cho hôn!\”

Thạch Ngật không ngờ Thư Việt sẽ khóc, Thư Việt vẫn luôn rất kiên cường, vui vẻ, ở trước mặt anh lúc nào cũng nở nụ cười, đây là lần đầu tiên Thạch Ngật thấy nước mắt của Thư Việt, từng giọt từng giọt rơi vào tim anh, nóng đến bốc cháy, cảm giác đau đớn trong nháy mắt lan ra, Thạch Ngật chỉ muốn Thư Việt đừng buồn như vậy nữa.

Thạch Ngật buông tay ra, Thư Việt lập tức cọ đến, chóp mũi kề chóp mũi, môi dán vào môi Thạch Ngật, lễ phép hỏi: \”Có thể hôn em một cái không?\”

Thạch Ngật không đáp, chỉ chủ động chạm lên môi Thư Việt hai lần, rồi khàn khàn hỏi: \”Được chưa?\”

Thư Việt ngẩng mặt lên lắc đầu, bĩu môi nói, \”Không đủ! Hôn lại, không không không, hôn lại hai lần có được không?\”

Thạch Ngật hết cách, chỉ có thể hôn tiếp hai cái, trong lòng mừng thầm vì Thư Việt uống say, ngày mai tỉnh lại sẽ không nhớ chuyện đã xảy ra đêm nay, như vậy thì anh có thể bốc đồng tùy hứng một lần không?

Dù sao anh cũng muốn hôn Thư Việt từ rất lâu rồi…

. : .

Đậu: Hóa ra lúc viết chương này tác giả cũng đang say =]]] Tuy say nhưng chị vẫn nhấn mạnh nhắc nhở là trẻ chưa thành niên không được uống rượu nha… Chị còn bảo hôm nay chị say lắm, có khi viết sai chính tả á, nhưng thôi kệ mai chị sẽ dậy sửa sau, với mọi người yên tâm là bé chưa đủ tuổi nên hong có H đâu đừng lo, khi nào đủ H sau :)))

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.