Editor: Lầu trên có XB
Beta: Lantern phoque
Trong khi Yến Kiêu đang điều tra các mối quan hệ xã hội của cha Diệp, nhà họ Diệp đã loạn tung tùng phèo hết lên rồi.
Bởi vì Diệp Diệu chơi ma túy nên bị tạm giữ hai mươi mốt ngày, giờ vẫn chưa được ra. Mà món nợ 80 triệu lại không thể trì hoãn, bởi vì mỗi một ngày trôi qua, lại tăng lên một phần lãi.
Diệp Phi không chịu hỗ trợ, cha Diệp bất đắc dĩ chỉ có thể đi tìm người nhà họ Vương. Hi vọng bọn họ nói giúp với bên cho vay nới lỏng thời hạn một chút. Dù gì Diệp Diệu chơi cờ bạc và ma túy đều là do Vương Chiêu rủ rê.
Mà những người chiều Vương Chiêu thành loại đức hạnh này sao có thể là người biết lý lẽ cơ chứ. Cha Diệp vừa mới nói ra ý định của mình, đã bị họ mời ra ngoài. Thậm chí, trong lời nói của nhà họ Vương còn liên tục ám chỉ chính Diệp Diệu đã bày hư Vương Chiêu khiến cha Diệp suýt chút nữa tức hộc máu.
Những thứ có giá trị trong nhà gần như đã bán hết, ngay cả túi xách và trang sức của mẹ Diệp Diệu là Uông Linh Linh cũng không còn, nhưng vẫn còn thiếu hơn 20 triệu.
\”Khóc khóc khóc, chỉ biết khóc thôi!\” Cha Diệp đẩy Uông Linh Linh ra, đá mạnh vào cái ghế bên cạnh, \”Nó biến thành như bây giờ, đều là do bà dạy hư đấy!\”
Uông Linh Linh lau nước mắt trên mặt, nghẹn ngào nắm chặt cánh tay cha Diệp: \”Chồng à, anh mau nghĩ cách nào đi, đám cho vay lãi kia không tính người đâu! Lỡ như A Diệu ra ngoài, bọn họ đi tìm A Diệu thì phải làm sao đây?\”
Bà ta khóc thút thít, ngước mắt nhìn cha Diệp: \”Nếu A Diệu xảy ra chuyện gì bất trắc thì tôi cũng không sống nỗi mất!\”
Trước kia, cha Diệp rất thích dáng vẻ nước mắt rơi như mưa này của bà ta, nó sẽ mang lại cho ông ta cảm giác kiểm soát thích thú kỳ lạ. Nhưng bây giờ, cha Diệp chỉ cảm thấy buồn bực.
Ông ta vùng tay ra khỏi Uông Linh Linh, lạnh lùng nói: \”Vậy bà cứ đi chết đi!\”
Uông Linh Linh đã theo cha Diệp hai mươi ba năm, ngay cả thời điểm mẹ Diệp Phi chưa qua đời, bà ta chưa được đưa ra ánh sáng, cũng chưa từng phải chịu qua loại oan ức này. Sửng sốt mấy giây, lập tức khóc lớn hơn.
Cha Diệp bị tiếng khóc của bà ta làm buồn bực không thôi, lửa giận trong lồng ngực càng cháy càng hăng, chỉ vào cửa mắng: \”Bà muốn khóc lóc thì cút ra ngoài cho tôi! Mẹ nó, cưới bà thì có tác dụng chó gì cơ chứ! Lúc mấu chốt chả giúp ích được gì!\”
Ông ta đỡ bàn thở một hơi, đỏ mắt nhìn chằm chằm Uông Linh Linh: \”Còn sinh ra cái thứ không nên thân! Ông đây nhọc nhằn khổ sở nửa đời mới tích góp được của cải, đều bị nó phá hết rồi!\”
\”Ông hối hận rồi, ông hối hận rồi đúng không?\” Uông Linh Linh là kiểu người điển hình trong não chỉ có tình yêu, nghe thấy cha Diệp nói lời này, lập tức điên lên, nhào tới không đánh thì cào, \”Được lắm, hèn chi ông mãi không chịu bán Đỉnh Nguyên! Bởi Đỉnh Nguyên là thứ mà người đàn bà kia để lại cho ông đúng không? Ông không nỡ! Trong lòng ông vẫn chưa quên được bà ta?!\”