Editor: Lầu trên có XB
Beta: Lantern phoque
Diệp Phi bật cười, vị quân sư quạt mo chuyên tư vấn tình cảm sau lưng đây rồi.
Cậu bỗng nhớ đến ngày đó ở Tây Bắc, Yến Kiêu vốn đã rời đi, bởi một đoạn video lại vòng trở về. Trước kia cậu không chú ý đến, nhưng giờ nhìn lại, có lẽ trong đó cũng có bàn tay của Trình Minh Hạo thò vào.
Bạn bè tương thân tương ái tới mức đó, trên đời này chỉ có mỗi anh ta.
\”Cứ đi thẳng về nhà đi,\” Diệp Phi nắm chìa khóa xe trên bàn, nhìn lướt qua mặt bàn, thấy không quên thứ gì. Vừa bước ra ngoài, vừa nói với Yến Kiêu, \”Đừng đi mua đồ nữa.\”
Yến Kiêu trầm mặc không nói lời nào. Hình như bởi chưa thành công khiến Diệp Phi bất ngờ, nên hắn có vẻ hơi không cam lòng.
Diệp Phi đi vào thang máy, ấn nút xuống bãi đậu xe tầng trệt, cong môi nói: \”Bước về nhà có thể nhìn thấy anh đầu tiên, đó chính bất ngờ lớn nhất cho em rồi.\”
\”Anh về liền.\” Yến Kiêu lập tức nói.
Diệp Phi nói \”Ừm\”, tạm biệt xong, cúp điện thoại.
Trên đường lái xe về nhà, Diệp Phi luôn suy nghĩ về mối quan hệ của mình và Yến Kiêu. Họ giống như một đôi tình nhân cũng đã trải qua một khoảng thời gian đổ vỡ. Mà tình huống của cậu và Yến Kiêu cũng không hoàn toàn giống như thế.
Có lẽ vì Yến Kiêu quá mức thẳng thắn và bao dung, Diệp Phi rũ mắt nở nụ cười, cho nên lúc cậu hoàn toàn mở lòng. Cũng không suốt ngày sợ được sợ mất, hay lo lắng mình sẽ bị phản bội. Bởi vì dù như thế nào đi chăng nữa, Yến Kiêu đều đáng giá cho cậu tin tưởng.
Diệp Phi sinh ra trong một gia đình tồi tệ, trải qua hai đời cũng không tính là vui vẻ. May thay gặp được và yêu Yến Kiêu, những điều đó đã đủ để trung hoà hết những bất hạnh ấy rồi.
Ngày tháng hai người ngọt ngào chìm đắm trong tình yêu như nước chảy xuôi, rất nhanh đã đến tiệc kỷ niệm bảy năm ngày thành lập Khoa Học Kỹ Thuật Phi Tiêu.
Diệp Phi đã sớm nói qua với Cốc Thụy Gia, rằng ngày mười bảy tới cậu sẽ không đi làm, trực tiếp đi tham gia hoạt động bên Phi Tiêu. Cốc Thụy Gia cũng đã đồng ý, ai biết được, đến ngày đó lại gặp tình huống bất ngờ.
\”Sáng này mới dậy nên đầu óc còn chưa tỉnh táo,\” đầu điện thoại bên kia, giọng Cốc Thụy Gia rất ảo não, \”Lại làm đổ ngay cả ly nước vào laptop mới đau chứ, bây giờ làm cách nào cũng không mở lên được.\”
\”Cậu cứ dùng máy sấy tóc sấy khô nước đi, ngày mai có gì đem đi sửa.\” Diệp Phi nhíu mày, gác đôi đũa trong tay lên chén.
\”Vậy sao được! Trong laptop của tớ chứa đều là tài liệu quan trọng đó, \” Cốc Thụy Gia liệt kê ra cho Diệp Phi, \”Ngoài mấy cái báo cáo của công ty, thì còn có toàn bộ ảnh chụp trong hơn mười năm qua đấy. Nếu vì chuyện này mà mất hết thì tớ sẽ phát điên lên mất. \”
\”Tối tớ sẽ chạy qua,\” cậu mở laptop lên search các địa chỉ của những cửa hàng máy tính gần đó, nói, \”Không phải, bữa tiệc kỷ niệm của Phi Tiêu bắt đầu lúc 7 giờ.\”