[Edit – Hoàn] Tôi Chỉ Muốn Ly Hôn – Liên Sóc – Chương 40 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn] Tôi Chỉ Muốn Ly Hôn – Liên Sóc - Chương 40

Editor: Lầu trên có XB

Beta: Lantern phoque

Diệp Phi ôm lấy Yến Kiêu, chôn mặt mình trong hõm cổ của hắn, viền mắt ửng đỏ.

Cậu từng vô số lần hoài nghi tình cảm mà Yến Kiêu dành cho mình, nghĩ rằng đó chẳng qua là những rung động nhất thời mà thôi. Chẳng bao lâu sau, khi hormone tan đi, cái cảm giác nhất thời đó sẽ nghiễm nhiên biến mất.

Nhưng từ giờ khắc này trở đi, không cần phải tìm bất kỳ bằng chứng nào nữa, Diệp Phi đã hiểu, hiểu ra rằng Yến Kiêu thật lòng yêu cậu.

Bởi vì khi yêu một người, họ sẽ chú ý tới từng ánh mắt, cử chỉ hay từ những điều nhỏ nhặt bình thường nhất trong cuộc sống.

\”Vết thương còn đau không?\” Yến Kiêu ngẩn ra, hỏi Diệp Phi.

Tay muốn ôm lấy cậu, nhưng lại nghĩ tới toàn thân cậu đầy vết thương, thì buông tay, chỉ có thể vuốt nhẹ tóc cậu.

Nếu có thể thay Diệp Phi chịu đau thì hay quá, Yến Kiêu nghĩ.

Chỉ cần Diệp Phi thoải mái hắn có thể làm bất cứ chuyện gì.

Khi que đã chảy ra chút nước, giọng Diệp Phi buồn buồn nói: \”Không đau.\”

Cậu buông Yến Kiêu ra, cắn một miếng kem, ngước mắt cười nói: \”Em rất thích.\”

Những lo lắng và nôn nóng của Yến Kiêu trong khoảnh khắc này đã biết mất sạch, hắn thấy môi của Diệp Phi vì ăn kem mà trở nên hồng hào, vừa vui vẻ lại có chút đắc ý nói: \”Em nói gì anh đều nhớ hết.\”

Đáp lại hắn là một nụ hôn mang theo vị ngọt và hơi lạnh của kem.

Sáng hôm sau, lúc Yến Kiêu rời giường Diệp Phi vẫn còn đang ngủ.

Cậu mặc đồ ngủ màu xám nhạt, lông mi dài rũ xuống che đi đôi mắt xinh đẹp kia. Không phòng bị nằm ở trong lồng ngực Yến Kiêu, như cả cơ thể lẫn trái tim đều đang ỷ lại vào hắn.

Yến Kiêu nhìn cậu ngây người, sau đó mới rón rén rời giường, rửa mặt để đi làm. Bên công ty chất đống nhiều việc, hắn rời khỏi hai ngày đã là cực hạn.

Lúc gần đi, Yến Kiêu nhịn không được, nhấc theo túi laptop quay về phòng ngủ.

Diệp Phi vẫn duy trì tư thế ngủ cũ, cả người thon dài vùi mình trong chiếc giường mềm mại, chăn nhô lên như một cái động nhỏ. Căn phòng vốn được trang trí bằng tông lạnh nay đã trở nên ôn hòa đi không ít.

Yến Kiêu là cô nhi, không khao khát gia đình. Nhưng bản chất hắn không yếu đuối, nhà đối với hắn mà nói chỉ là một nơi để ăn, ngủ xong rồi đi làm.

Nhưng bây giờ, khi có Diệp Phi ở đây chữ \”nhà\” đối với hắn có ý nghĩa rất đặc biệt, Yến Kiêu còn chưa đi làm mà đã bắt đầu mong đợi được trở về nhà rồi.

Yến Kiêu cúi người hôn lên trán Diệp Phi một cái, không dừng lại, quay người đi ra cửa.

Diệp Phi bị tiếng chuông báo đánh thức, cậu quơ tay lên đầu giường mấy lần, cầm điện thoại lên nhìn qua. Là video call của Cốc Thụy Gia đành phải bấm nhận.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.