[Edit – Hoàn] Tôi Chỉ Muốn Ly Hôn – Liên Sóc – Chương 38 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn] Tôi Chỉ Muốn Ly Hôn – Liên Sóc - Chương 38

Editor: Lầu trên có XB

Beta: Lantern phoque

Tàn thuốc rơi lên chiếc quần âu đen của Yến Kiêu.

Diệp Phi đoạt lại điếu thuốc trên tay của hắn dụi tắt tàn thuốc lên thanh cửa sổ, cười khổ: \”Mẹ tôi bởi vì căn bệnh xơ cứng teo cơ một bên mà qua đời, vận khí tôi cũng không ra sao, bị di truyền thôi.\”

Cậu ngước mắt nhìn Yến Kiêu, vẻ mặt nhẹ nhõm: \”Anh cũng biết bệnh này mà, không trị hết được. Tôi không muốn thấy anh bị tổn thương, thật đấy Yến Kiêu à, tôi chỉ còn có thể sống được hai năm nữa thôi.\”

Diệp Phi đang muốn hút thêm một điếu nữa, nhưng nghĩ tới hành động vừa rồi của Yến Kiêu, cuối cùng vẫn nhịn xuống.

\”Những lời trước kia chỉ để gạt anh thôi,\” Diệp Phi nghĩ về những lời từ chối mà mình nói lúc trước, cười nhạo, \”Cái gì mà dân chơi, thích đùa giỡn chứ…\”

Nếu đã nói ra toàn bộ, tất nhiên cũng không cần phải tiếp tục giấu giấu diếm diếm nữa. Đây là lần đầu tiên cậu nghe theo con tim mình, thản nhiên nói: \”Xưa nay em chưa từng yêu đương với ai cả, chỉ yêu duy nhất mỗi mình anh mà thôi.\”

Thời gian ấn nút tạm dừng, toàn bộ thế giới như ngưng đọng lại.

Đại não Yến Kiêu vang lên tiếng ong ong, hắn lảo đảo, há miệng muốn nói gì đó, nhưng lại chẳng thể phát ra chút âm thanh nào.

Qua rất lâu sau, lâu đến mức mặt trời đã muốn xuống núi, hắn mới mở miệng hỏi: \”Kiểm tra khi nào? Bệnh viện tên là gì?\”

Diệp Phi nói ra tên của bệnh viện tư nhân kia, sau đó nói cho hắn biết: \”Kết quả kiểm tra tạm thời không có vấn đề gì, em không biết nên giải thích cho anh như thế nào, nhưng em chắc chắn trăm phần trăm đã bị di truyền, em sẽ không lấy chuyện như vậy ra để đùa.\”

\”Bệnh xơ cứng teo cơ một bên không có các bệnh trạng như thế đâu,\” Yến Kiêu sửa lời cho cậu, âm điệu vững vàng, vô cùng bình tĩnh, \”Anh sẽ liên hệ với bệnh viện, kiểm tra lại thêm một lần nữa.\”

\”Không cần…\” Diệp Phi nắm lấy cánh tay Yến Kiêu, muốn nói cho hắn biết đừng làm chuyện vô ích nữa, lại phát hiện cả người Yến Kiêu đang run rẩy.

\”Được, kiểm tra thôi,\” Diệp Phi lập tức sửa lại lời, phối hợp nói, \”Anh nói thế nào thì như thế đó đi, em nghe lời anh.\”

\”Anh lập tức sắp xếp.\” Yến Kiêu lấy điện thoại ra muốn ấn số, nhưng tay lại run không cách nào cầm được.

Rắc một tiếng, điện thoại rơi xuống đất, nảy ra xa.

Yến Kiêu lại như chẳng cảm nhận được gì cả, ánh mắt trống rỗng, ngón tay như máy móc muốn ấn phím.

\”Làm gì thế,\” Diệp Phi khom lưng nhặt điện thoại lên, nắm chặt lấy bàn tay lạnh như băng của hắn, ngực nhói đau, \”Em bây giờ không phải đang rất khỏe sao, Yến Kiêu, anh Yến ơi? Nếu không chịu hồi hồn thì những câu vừa nãy em nói sẽ không được tính nữa đâu.\”

Yến Kiêu nhìn vào mắt cậu, hàm dưới nghiến chặt, gân xanh trên thái dương nảy lên, như đang cố nhẫn nhịn gì đó.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.