Editor: Lầu trên có XB
Beta: Lantern phoque
Bên ngoài không biết từ lúc nào đã bắt đầu lác đác mưa, giọt mưa nặng hạt rơi xuống ngọn cây, phát ra tiếng xào xạc. Trong phòng yên tĩnh, ánh đèn vàng ấm ám hắt xuống hàng lông mi run run của Yến Kiêu, bật lên vẻ ôn nhu chân thành của hắn.
Hắn như không rõ mình đã làm gì, sau khi hôn xong, lại tiếp tục bôi thuốc cho Diệp Phi, động tác cẩn thận dụng tâm, rất tỉ mỉ.
\”Nhìn gương mặt này mà anh còn hôn được,\” Diệp Phi cụp mắt che lại cảm xúc của mình, nói đùa, \”Yến Kiêu, anh có đam mê về người xấu xí sao?\”
Tay Yến Kiêu dừng lại chốc lát, ánh mắt phức tạp nhìn Diệp Phi, dáng vẻ muốn nói lại thôi.
\”Sao vậy?\”
\”Diệp Phi,\” Yến Kiêu đặt thuốc mỡ lên bàn, vừa quan sát biểu cảm của Diệp Phi, vừa cố gắng uyển chuyển nói, \”Suy nghĩ của em có vấn đề.\”
Diệp Phi ngẩn người, nửa ngày, thoải mái cười to.
\”Phải vậy không?\” Cậu nghiêng người tiến sát tới trước mặt Yến Kiêu, nhẹ nhàng nói, \”Tấm hình chụp ở nhà Cốc Thụy Gia, sao anh lại khôi phục lại?\”
Yến Kiêu mất tự nhiên dời mắt, thấp giọng nói một câu: \”Cũng không xấu mà.\” Sau đó đứng lên, cứng rắn nói sang chuyện khác, \”Còn chưa rửa tay, anh muốn dùng nhà vệ sinh.\”
Nói xong, liền đi ra.
\”Chờ một lát.\” Diệp Phi gọi hắn lại.
Yến Kiêu sải bước rất lớn, như thể muốn trốn khỏi nơi này. Mà Diệp Phi vừa lên tiếng, hắn đã không chuyển động nữa, thẳng lưng đứng ở giữa phòng khách, như đang cố trấn tĩnh.
\”Không phải anh nói có việc gấp muốn tìm tôi sao?\” Diệp Phi ngoáy tai, hỏi hắn, \”Là việc gì?\”
Yến Kiêu không ngờ cậu sẽ nói chuyện này, lấy tốc độ mắt thường có thể thấy trấn tĩnh lại. Hắn cúi đầu đối diện Diệp Phi, nói: \”Anh muốn gặp em.\”
Diệp Phi yên lặng, thấy mình bị lừa gạt: \”Đây là việc gấp của anh đấy hả?\”
Yến Kiêu nói như chặt đinh chém sắt: \”Là việc gấp.\” Như thể Diệp Phi ở trong lòng hắn là một người rất quan trọng, không gặp mặt là không được.
Từ nhỏ đến lớn, Diệp Phi đã nghe qua không biết bao nhiêu lời tỏ tình, ca hát, nhiệt tình, lớn gan… Nhưng cậu vẫn không động lòng, mà hôm nay chỉ một câu nói đơn giản muốn gặp em, lại khiến trái tim cậu đập loạn nhịp.
Diệp Phi hít sâu, khẽ cười nói: \”Ồ?\” Không chờ Yến Kiêu nói chuyện, cậu đã ném gối ôm xuống bước tới chỗ hắn, ngửa đầu cười híp mắt nói, \”Nếu không gặp được tôi, thì anh sẽ làm gì?\”
Hầu kết Yến Kiêu giật giật, thất thần nhìn chằm chằm mặt Diệp Phi đang gần trong gang tấc, không nói gì.
Diệp Phi cũng không thèm để ý, đưa tay về phía Yến Kiêu: \”Mang điện thoại tới đây, tôi muốn xem ngoài bức ảnh xấu xí kia thì anh có còn lưu những tấm hình khác của tôi không.\”