Editor: Lầu trên có XB
Beta: Lantern phoque
Trái tim Yến Kiêu nhảy lên kịch liệt, màng nhĩ ong ong.
\”Nhìn quen mắt.\” Hắn lặp lại ba chữ này, nhìn Diệp Phi không chớp mắt, như thể cố nhìn ra tí biểu cảm khác thường nào đó của cậu.
\”Ừm,\” Diệp Phi đứng lên, chọt lên bề mặt của móc chìa khóa, suy tư, \”Hình như tôi đã từng mua nó rồi…\”
Cậu trả lại móc chìa khóa cho Yến Kiêu: \”Tôi nói cho anh hay, thời đó xung quanh tôi ai mà chả thích Kobe với iverson, chỉ có một mình tôi thích Nowitzki, mặc áo số 42.\”(?)
[Bạch] Chả biết tui dò tên có đúng không chứ lên search thì số áo của Nowitzki là 41, nguyên văn ( \”我跟你说,当年我周围的同学不是喜欢科比,就是喜欢艾弗森, 就我一个人喜欢诺维茨基, 球衣什么的都是42号。\” ) cô nào thấy sai thì comment cho tui sửa lại nha
Diệp Phi cười, ánh mắt rơi vào trên mặt Yến Kiêu: \”Không ngờ sau nhiều năm ròng, lại tìm được người chung sở thích, sếp Yến cũng xem NBA à?\”
Yến Kiêu nói: \”Anh không xem.\”
Diệp Phi ngơ ra, tụt mood \”Ồ\” lấy lệ một tiếng, tự động đưa câu này của Yến Kiêu lý giải thành trước kia có xem, nhưng giờ thì không xem nữa. Chuyện này cũng rất đỗi bình thường, thật ra niềm yêu thích bóng rổ của cậu cũng không duy trì được lâu, bởi bị kiến thức lớp 12 đè nặng, cậu đâu còn tâm trí nào để đu theo.
Đến khi lên đại học, cậu thích sang thứ khác, càng không thể nhớ nổi người mình đã từng thần tượng. Cũng có thẻ nói là chạy theo trend.
Có lẽ Yến Kiêu tiện tay mua được ở đâu đó về làm móc khóa, chứ không có ý nghĩa gì đặc biệt.
\”Có thời gian thì thay cái móc khóa mới đi,\” Diệp Phi quay người đi về cửa nhà mình, đề nghị, \”Cái đó đã cũ rồi.\”
Không chỉ cũ, mà trên bề mặt áo đã lấm tấm vết đỏ, như thể bị mực đỏ đổ vào, Yến Kiêu trước giờ thích sạch sẽ chả biết làm thế nào mà chịu đựng được.
Diệp Phi móc ra chìa khóa mở cửa, lỗ khóa mới chuyển động một vòng, Yến Kiêu bỗng gọi tên cậu: \”Diệp Phi, em…\”
Lời còn chưa nói hết, chuông điện thoại đã vang lên. Yến Kiêu không đẻ ý, đang muốn tiếp tục hỏi, Diệp Phi đã nhấc cằm nhắc: \”Nhận điện thoại đi.\”
Nói xong, kéo cửa ra vào nhà.
Yến Kiêu trơ mắt nhìn cánh cửa đóng lại, cụp mắt ấn nhận cuộc gọi: \”Tốt nhất đây là việc gì đó quan trọng.\”
Trình Minh Hạo đầu bên kia điện thoại lưng chảy mồ hôi lạnh, không rõ mình làm gì sai mà khiến hắn nổi giận như thế, lắp bắp nói: \”À ờ… là về việc hợp tác với tiến sĩ ở các trường cao đẳng, đại học, tôi muốn thảo luận với cậu ấy mà.\”
Khoảng thời gian này, Yến Kiêu đều tan làm đúng giờ, cho nên rất nhiều việc rơi xuống người Trình Minh Hạo. Chứ nếu là lúc trước, thì thời điểm này không rõ anh ta đã lượn lờ ở quán nào rồi đấy.