[Edit – Hoàn] Tôi Chỉ Muốn Ly Hôn – Liên Sóc – Chương 24 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn] Tôi Chỉ Muốn Ly Hôn – Liên Sóc - Chương 24

Editor: Lầu trên có XB

Beta: Lantern phoque

Cơn bão đã kết thúc, nhưng ảnh hưởng của nó vẫn chưa biến mất. Chiều tối, trời bắt đầu đổ mưa. Ban đầu là một cơn mưa nhỏ, sau đó ngày càng lớn dần. Với gió và sấm sét, khung cảnh giống như ngày tận thế.

Người đi bộ đang tìm chỗ trú mưa, chốc lát chỉ còn lại các phương tiện di chuyển khó khăn trên đường.

Yến Kiêu bước ra khỏi cửa hàng đồ ngọt với bánh trứng hấp sữa vị đậu đỏ và nước cốt dừa, tài xế lập tức cầm ô lên đón. Xe dừng trước cửa tiệm, chỉ cách vài bước chân, nhưng vì trời mưa to nên hắn vẫn bị ướt.

\”Sếp Yến, ngài lau một chút đi.\” Biết Yến Kiêu ưa sạch sẽ, nên lên xe, tài xế đưa một bao giấy cho hắn.

Yến Kiêu nói \”Không cần\”, bảo tài xế trực tiếp lái xe.

Tầm nhìn của đường trở nên rất thấp, tài xế cũng giảm tốc độ tương ứng. Yến Kiêu không thúc giục, một tay cầm hộp đồ ngọt, để tránh làm đổ khi xe bị xóc nảy, trong mắt hiện lên ý cười nhẹ.

Theo lịch trình thông thường, vào lúc này Diệp Phi đã ở nhà. Nếu em ấy nhìn thấy đồ mình mang về, chắc chắn em ấy sẽ rất vui. Yến Kiêu quyết định không cho cậu biết hôm nay hắn về sớm. Theo tuyệt chiêu yêu đương mà Trình Minh Hạo đọc được trên mạng, thì nói những điều bất ngờ là rất cần thiết.

Một giờ sau, Yến Kiêu đúng giờ về đến nhà. Nhưng hắn lại thất vọng khi không thấy Diệp Phi ở phòng khách.

Lúc đầu, Yến Kiêu còn tưởng Diệp Phi đang ở trong phòng ngủ. Hắn gõ cửa, nhưng không có ai trả lời.

Yến Kiêu suy nghĩ một lát, lấy điện thoại ra nhắn wechat cho Diệp Phi, hỏi cậu có phải vì mưa to nên chưa về, có cần hắn đi đón hay không.

Nhưng không thấy Diệp Phi trả lời.

Có lẽ đang bận chăng, Yến Kiêu cho ra kết luận như vậy.

Hắn kiên nhẫn đợi trong hai mươi phút, trong lúc đó hắn đi vòng quanh nhà. Nhìn thấy những chiếc bát mà Diệp Phi đã dùng vào buổi sáng, đôi giày của cậu trong tủ giày và những món ăn vặt kỳ quái trong phòng, nỗi lo lắng khó giải thích trong lòng nhanh chóng biến mất.

Thời gian điểm đến bảy giờ, nhưng Diệp Phi vẫn chưa trở về. Yến Kiêu trở nên không thể tập trung, kèm theo sự bất an mơ hồ. Vì vậy, hắn vứt bỏ thận trọng, chủ động gọi đến số của Diệp Phi.

Lần thứ nhất không ai nhận.

Yến Kiêu tiếp tục gọi lần thứ hai, tiếng chuông reo rất lâu, khi một chút nữa thôi đã tự động ngắt, cuối cùng cũng nhận.

\”Diệp Phi,\” Yến Kiêu không kịp đợi Diệp Phi nói chuyện, trực tiếp hỏi, \”Em đang ở đâu? Tôi đi đón em.\”

Đầu điện thoại bên kia trầm mặc vài giây, sau đó truyền đến giọng điệu lạnh hơn bình thường của Diệp Phi: \”Không cần đâu, tôi sẽ không về nữa.\”

Yến Kiêu tự động hiểu câu này là đêm nay không về. Vì vậy, hắn đứng dậy, giả vờ như không nghe thấy lời từ chối của Diệp Phi, khi bước ra ngoài, hắn nói: \”Phải về chứ, em đang chơi nhà Cốc Thụy Gia sao? Tôi sẽ tới đón em.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.