Editor: Lầu trên có XB
Beta: Lantern phoque
Diệp Phi chỉnh lại cổ áo, hừ một tiếng: \”Đây là cách chào hỏi mới của sếp Yến à?\”
Yến Kiêu không đáp, sống lưng thẳng tắp, như cây ngay không sợ chết đứng, lại không dám nhìn vào mắt của Diệp Phi.
Diệp Phi còn đang muốn nói gì đó, Cốc Thụy Gia đã kéo một cái ghế tới đây. Y xua tiểu thịt tươi bên cạnh sang một bên, đặt ghế vào chỗ trống bên cạnh Diệp Phi, bắt chuyện với Yến Kiêu: \”Anh Kiêu, mau ngồi xuống đi.\”
Sau đó giới thiệu cho nhóm tiểu thịt tươi: \”Đây là chồng của sếp Diệp, các cậu cứ gọi sếp Yến là được.\” Không nói rõ quá nhiều về thân phận của Yến Kiêu.
Cốc Thụy Gia có một tính cách vô tư, nhưng dù sao thì y cũng tham gia vào lĩnh vực điện ảnh và truyền hình và đã thấy rất nhiều thứ. Nếu tên tuổi sếp của Khoa Học Kỹ Thuật Phi Tiêu bị tung ra, dù cho Yến Kiêu có là lão già tám mươi, vẫn sẽ có người nhào lên như thường.
Huống chi Yến Kiêu không chỉ trẻ, mà còn có gương mặt không thể chê vào đâu được, phải đề phòng trước thôi.
Yến Kiêu từ chối không tiếp nhận phỏng vấn công khai, hình liên quan đến hắn trên internet có rất ít, hầu hết là hình từ vài năm đầu của hắn, vì vậy nhóm tiểu thịt tươi cũng không nhận ra hắn.
Mà ông chủ nhà mình đã gọi là sếp Yến, vậy nhất định là mở công ty.
Xác nhận xong thân phận, là người mà bọn họ phải kính trọng!
Dồn dập đứng lên chào hỏi.
Yến Kiêu gật đầu, đang muốn ngồi xuống. Lại không ngờ, Diệp Phi bỗng gác chân từ bên cạnh qua, trực tiếp chắn ngang ghế của hắn.
Cậu vì Yến Kiêu mà phải phiền não hết cả một ngày, vậy mà kẻ cầm đầu lại vừa làm cậu bị mất mặt trước người ngoài. Thù mới hận cũ chồng chất, Diệp Phi không muốn chịu thua giở tính ương ngạnh ra.
Cậu ngẩng mặt lên, cười khiêu khích: \”Ở đây không có chỗ nha.\”
Tim Cốc Thụy Gia run lên, chỉ lo tiếp theo sẽ trình diễn một màn gia đình đại chiến. Đau đầu, trừng mắt với Diệp Phi ra hiệu, ý bảo có việc gì thì về nhà lại nói, đáng tiếc Diệp Phi căn bản không để ý tới y.
Yến Kiêu không nhúc nhích, không vì thấy Diệp Phi không nể mặt mình mà nổi nóng. Chỉ đứng ở đó, lẳng lặng nhìn cậu. Như dù có rất nhiều người xung quanh nhưng hắn chỉ nhìn thấy mỗi một mình Diệp Phi. Cho dù Diệp Phi có làm cái gì, hắn cũng có thể bao dung.
Bị Yến Kiêu dùng ánh mắt yên tĩnh nhìn chăm chú vào người, Diệp Phi xoắn xuýt cuối cùng thẹn quá hóa giận, giống như vũng nước nhỏ bị mặt trời chiếu vào, trong chốc lát đã bốc hơi không thấy.
Không có cách nào giận dỗi, căn bản không tức giận được. Cậu thở dài, thu chân: \”Sao anh lại ở chỗ này?\”
Yến Kiêu đoan chính ngồi xuống ghế, rồi trả lời: \”Nhìn thấy trên vòng bạn bè của Cốc Thụy Gia.\”
Diệp Phi bừng tỉnh, nở nụ cười: \”Thấy thèm nên đến?\”
Cậu cầm điện thoại lên nhìn tấm hình kia, cảm thấy chắc chắn là vậy. Có lẽ Yến Kiêu rất ít ăn loại đồ nướng này, nên nhất thời mới bị mê hoặc chạy đến.