BẠN ĐANG ĐỌC
Tên truyện: Ngã bị nam chủ đích bạch nguyệt quang khán thượng liễu
Tác giả: Nhất Tiết Ngẫu
Nhân vật chính: Hạ Thanh Hoàn (công) x Cố Vọng (thụ)
Nhân vật phụ: Tống Chi Ngôn, Thẩm Chiếu, Việt Phong,…
Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ng…
#hiệnđại
#hài
#ngọtngào
#thanhxuânvườntrường
#trongsinh
#xuyênthư
Edit: Ry
\”Cũng không thể nói như vậy.\”
\”Thầy Lý, thầy cho rằng Hạ Thanh Hoàn và Cố Vọng đang học gì ở hành lang? Hành lang tối như vậy, tôi thấy việc đọc sách là không thể rồi đấy.\”
Thầy Lý – người đưa ra ý kiến rằng Cố Vọng và Hạ Thanh Hoàn ở hành lang học bài – đỏ mặt, sau đó căng não nói: \”Cố Vọng và Hạ Thanh Hoàn không giống với học sinh bình thường, có thể phương pháp học tập của hai em ấy là như vậy.\”
Phòng an ninh trở nên yên tĩnh một chưa từng thấy.
Thầy Chu tua đi tua lại đoạn phim để quan sát, thật sự không thấy bất cứ người đáng ngờ nào ngoài Cố Vọng và Hạ Thanh Hoàn, nhưng thầy Chu và các thầy cô khác đều không cho rằng hai người này quay video.
Chưa nói việc trong tay hai người này không có công cụ gây án, chỉ nói việc hai người này sẽ rảnh rỗi đi quay mấy loại video này sau đó đăng lên mạng, không ai tin được. Thầy Chu cau mày, nét mặt rất nghiêm túc, điều thầy lo lắng là cái khác…
Thầy đang lo rằng liệu chuyện này có gây ra ảnh hưởng đáng sợ gì đến tư tưởng hành vi của Hạ Thanh Hoàn và Cố Vọng không. Con trai đương tuổi dậy thì rất dễ bị kích thích, hormone luôn căng tràn, chưa biết chừng, tiếp theo hai người này sẽ…
Thầy Chu bị tưởng tượng của mình dọa cho hết hồn, thầy bật dậy khỏi ghế như bị kim châm, vừa đi ra ngoài vừa nói: \”Ai gọi Cố Vọng và Hạ Thanh Hoàn đến phòng giáo vụ giúp tôi, tôi có chuyện muốn nói với hai em ấy.\”
Để lại mấy thầy cô ở phòng an ninh với nét mặt mờ mịt, hai mặt nhìn nhau.
Thế này là thế nào?
Hai mươi phút sau Cố Vọng và Hạ Thanh Hoàn một trước một sau đi vào phòng giáo vụ*.
*raw là phòng an ninh nhưng trước đó thầy Chu nói là gọi đến phòng giáo vụ nên mị sửa lại
Thầy Chu đang cầm một tách trà, vẻ mặt nghiêm túc ngồi trước bàn làm việc, trông thấy hai người tiến đến, lông mày lập tức nhíu lại. Nếu như ánh mắt có thể hóa thành thực thể, ánh mắt hiện giờ của thầy Chu sẽ là cánh cửa, hoàn toàn ngăn cách giữa hai người bọn họ.
Loại chuyện này, chắc chắn không được để phát sinh lần thứ hai. Chuyện này vừa xảy ra, thầy Chu đã bị hiệu trưởng gọi lên nói chuyện, dù có nói thế nào thì nó cũng xảy ra ở trong trường, nhà trường phải chịu một phần trách nhiệm.
\”Hai em… Tại sao tối hôm qua muộn vậy rồi còn chưa về nhà?\” Thầy Chu hỏi.
Cố Vọng: \”Ba em đến muộn, em đợi ba ạ.\”
Lý do này miễn cưỡng qua cửa, thầy Chu gật đầu, rồi nhìn về phía Hạ Thanh Hoàn: \”Còn em?\”
Cố Vọng cũng nhìn Hạ Thanh Hoàn, cậu chưa hiểu lắm, điệu bộ này của thầy Chu như thể đang thẩm vấn cậu và Hạ Thanh Hoàn vậy, bọn họ miễn cưỡng chỉ có thể coi là \”người chứng kiến\” thôi mà?
Hạ Thanh Hoàn nhàn nhạt trả lời: \”Em đợi Vọng Vọng.\”
Vọng Vọng?
Một miệng trà của thầy Chu suýt chút nữa phun hết ra ngoài, lại còn Vọng Vọng!