BẠN ĐANG ĐỌC
Tên truyện: Ngã bị nam chủ đích bạch nguyệt quang khán thượng liễu
Tác giả: Nhất Tiết Ngẫu
Nhân vật chính: Hạ Thanh Hoàn (công) x Cố Vọng (thụ)
Nhân vật phụ: Tống Chi Ngôn, Thẩm Chiếu, Việt Phong,…
Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ng…
#hiệnđại
#hài
#ngọtngào
#thanhxuânvườntrường
#trongsinh
#xuyênthư
Edit: Ry
Nước mắt của Hạ Thanh Hoàn là vô thức, giọt lệ đó giống như hạt nước không biết dính phải ở đâu, vẻ mặt anh vẫn bình thản, không thấy được bất kì sự đau đớn nào.
Chính anh cũng cảm thấy kì quái.
Cái gì là thích?
Nếu như thích là muốn giam người lại, vậy thì anh thật sự rất thích rất thích Cố Vọng, từ rất lâu về trước đã thích, bây giờ lại càng thêm thích.
Có là đứa bé trai phô trương giương nanh múa vuốt làm người ta cảm thấy phiền toái trước kia, hay là Cố Vọng bình tĩnh ưu tú bây giờ, anh đều rất muốn, rất muốn nhốt người ở trong nhà.
–
Thẩm Chiếu không thể uống rượu, nó vụng trộm uống hai chén, lúc xuống lầu đã va đầu vào tường. Cố Vọng và Tống Chi Ngôn còn chưa kịp tiến lên đỡ nó, Việt Phong ở đằng sau đã chạy lên trước kéo người lại.
Thẩm Chiếu với đôi mắt đẫm lệ mơ màng: \”Anh nói đi, tôi có thể vĩnh viễn mười tám tuổi không?\”
Việt Phong mang vẻ mặt phức tạp: \”Nhưng mà em mới mười bảy mà?\”
Thẩm Chiếu: \”…\”
Bọn họ cùng nhau đi ra ngoài. Đám Nhiễm Nhiễm đã bắt xe về trước, chỉ còn lại Tống Chi Ngôn, Thẩm Chiếu và Việt Phong, Cố Vọng với Hạ Thanh Hoàn đi ở phía sau.
Cố Vọng đang nghĩ tới bà Cố ở trong bệnh viện với mấy đề toán nâng cao vẫn chưa ra kết quả ở nhà, người thanh niên đột ngột xuất hiện trước đó hoàn toàn không gây ảnh hưởng đến cậu.
Đó là chuyện giữa nguyên thân và Hạ Thanh Hoàn, không liên quan gì đến cậu.
Bọn họ rơi lại ở phía sau, Hạ Thanh Hoàn mặc đồng phục, so với lúc mặc đồ bình thường thì khiêm tốn và mờ nhạt hơn rất nhiều, khiến cho Đỗ Chu không nhận ra ngay, lại thêm giờ đang là ban đêm, bốn phía là đèn nê ông lờ mờ. Gã cũng không ngờ lại có thể gặp được Hạ Thanh Hoàn ở chỗ này.
Đỗ Chu khoác vai Cố Vọng, ngay từ đầu gã chỉ quan tâm đến cậu con trai này, bóng lưng gầy gò, khí chất sạch sẽ, vốn dĩ gã chỉ định nhìn mặt cậu thôi, nhưng khi thấy là Cố Vọng thì gã lại cười đầy ý nhị.
\”Tình cờ thật đấy, Cố Vọng nhỉ, anh vẫn còn nhớ rõ tên của em.\” Đỗ Chu nói, tay của gã vẫn chưa chịu buông vai Cố Vọng ra.
Không cần gã phải buông ra, Hạ Thanh Hoàn đã tóm lấy cổ tay Đỗ Chu, dùng sức vứt qua một bên.
\”Hạ Thanh Hoàn? Vậy thì càng hay.\” Vẻ mặt tươi cười của Đỗ Chu trở nên lạnh lẽo.
Hai người kia mãi không đuổi kịp, ba người phía trước bèn quay đầu lại thì nhìn thấy Cố Vọng và Hạ Thanh Hoàn đã bị vây quanh. Việt Phong chửi đm, nhét Thẩm Chiếu vào ngực Tống Chi Ngôn: \”Hai người ở đây đừng có đi đâu hết, để tôi…\”
Tống Chi Ngôn nhíu mày: \”Đợi cái cc ấy mà đợi!*\”
*Nguyên văn là 买尼玛的橘子, tức mua quýt cm nhà mày. Cụm từ 买橘子 ở đây là đi mua quýt, xuất phát từ tản văn \”Hình bóng\” của Chu Tự Thanh, trong đó kể chuyện ba Chu Tự Thanh nói với ông \”Ba mua mấy quả quýt đi. Con ở yên đây, đừng đi đâu hết.\”. Câu nói này vốn mang nghĩa được đón chào, gặp điều may mắn, nhưng bị dân mạng bên Trung dùng như một câu chửi, ý kiểu \”tao là bố mày đó\”, nên câu nói của Việt Phong cũng có thể hiểu là bố đi đây mấy con đứng đợi ở đây, nên Tống Chi Ngôn mới chửi lại như thế.