[Edit – Hoàn] Tôi Bị Ánh Trăng Của Nam Chính Coi Trọng – Nhất Tiết Ngẫu – Chương 39: Em vốn nên thuộc về tôi – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn] Tôi Bị Ánh Trăng Của Nam Chính Coi Trọng – Nhất Tiết Ngẫu - Chương 39: Em vốn nên thuộc về tôi

BẠN ĐANG ĐỌC

Tên truyện: Ngã bị nam chủ đích bạch nguyệt quang khán thượng liễu
Tác giả: Nhất Tiết Ngẫu
Nhân vật chính: Hạ Thanh Hoàn (công) x Cố Vọng (thụ)
Nhân vật phụ: Tống Chi Ngôn, Thẩm Chiếu, Việt Phong,…
Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ng…

#hiệnđại
#hài
#ngọtngào
#thanhxuânvườntrường
#trongsinh
#xuyênthư

Edit: Ry

Anh nằm xuống, Cố Vọng đè đầu gối anh lại, Hạ Thanh Hoàn cao hơn cậu nên đè bắp chân anh cũng vô dụng.

Cậu rất nghiêm túc, cẩn thận tỉ mỉ, một chút nước cũng không thả ra cho Hạ Thanh Hoàn.

Hạ Thanh Hoàn cũng không tức giận, anh cảm thấy bạn nhỏ như vậy rất đáng yêu.

Lần thứ nhất Hạ Thanh Hoàn nâng người lên, hai người trực tiếp đối mặt, không giống như lúc Cố Vọng vô tình đụng vào, Hạ Thanh Hoàn là cố ý. Anh khống chế khoảng cách sao cho vừa mập mờ mà lại không khiến Cố Vọng phản cảm.

Lông mi Cố Vọng run lên mấy lần, mất tự nhiên nhìn sang chỗ khác. Cậu vừa vận động xong nên trên mặt có một lớp mồ hôi mỏng, ngọn tóc cũng hơi ẩm, sắc mặt Hạ Thanh Hoàn hơi sầm xuống.

Anh cũng chỉ trêu Cố Vọng ở lần đầu, 55 cái gập bụng vẫn là một yêu cầu rất cao, nhưng cũng không tính là làm khó anh, con trai làm chừng năm mươi cái cũng không thành vấn đề.

Máy bấm giờ nhắc nhở đã hết thời gian, Cố Vọng đếm được 75 cái.

Hạ Thanh Hoàn hỏi cậu: \”Không phải là 76 à?\”

Cố Vọng nhíu mày, cậu không tính sai đâu, là 75 cái…

Hạ Thanh Hoàn cúi người nhìn thẳng vào mắt cậu, nhẹ nhàng hỏi: \”Nghĩ kĩ lại xem, có phải đếm thiếu cái đầu tiên rồi không?\”

Cố Vọng sửng sốt, hình như là vậy, nguyên nhân đếm thiếu cái đầu tiên là vì Hạ Thanh Hoàn bỗng dưng đến gần khiến tinh thần cậu loạn cả lên, quên sạch chuyện đếm số, nên hẳn là bắt đầu đếm từ cái thứ hai.

Anh mỉm cười, kéo giãn khoảng cách giữa hai người: \”Là 75 cái, tôi đếm nhầm.\”

Anh đến báo số lần cho cán sự thể dục, bạn nam kia bèn giơ ngón cái lên với anh: \”Lớp trưởng lợi hại thật đấy!\”

Hạ Thanh Hoàn lễ độ mỉm cười.

Những người đã thi gập bụng xong có thể ở lại tòa tổng hợp chơi thể thao hoặc trở về lớp. Cố Vọng đợi Tống Chi Ngôn thi xong thì tính cùng nhau về lớp, bạn hợp tác với Tống Chi Ngôn là Dương Vũ, Dương Vũ hơi yếu, lề mề mãi mới làm xong, y còn dám báo mình được 50 cái, bị cán sự đuổi theo đánh.

\”Nhiều lắm là 20 cái, tôi lấy mạng mình ra thề luôn.\” Cán sự vỗ ngực, các kì trước đó, mỗi lần học thể dục, Dương Vũ thi cái gì cũng đều nằm trong hạng chót của lớp.

Tống Chi Ngôn kéo Cố Vọng: \”Vọng, đi đánh cầu lông đi, Thẩm Chiếu đang chơi cầu lông ở sân bên cạnh đó.\”

Cố Vọng hiếu kì: \”Lớp bọn nó cũng đang là tiết thể dục à?\”

\”Không, nhưng chủ nhiệm lớp bọn nó cho bọn nó một tiết trống để chơi cầu lông.\” Trong lời nói của Tống Chi Ngôn có chút ghen tỵ và hâm mộ.

Chủ nhiệm lớp Thẩm Chiếu là một người đàn ông trung niên rất cường tráng và men lỳ, trông rất dữ tợn. Nếu vừa gặp người ta sẽ tưởng ông thầy này rất nghiêm khắc, nhưng thật ra thầy ấy lại là chủ nhiệm lớp dễ tính nhất cả trường, thỉnh thoảng còn xoa đầu học sinh để cổ vũ. Ngược lại, Lý Thư Nhã trông dịu dàng mà thanh tao lịch sự thật ra lại là chủ nhiệm lớp có yêu cầu cao nhất.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.