[Edit – Hoàn] Tôi Bị Ánh Trăng Của Nam Chính Coi Trọng – Nhất Tiết Ngẫu – Chương 29: Em nghe lời một chút đi – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn] Tôi Bị Ánh Trăng Của Nam Chính Coi Trọng – Nhất Tiết Ngẫu - Chương 29: Em nghe lời một chút đi

BẠN ĐANG ĐỌC

Tên truyện: Ngã bị nam chủ đích bạch nguyệt quang khán thượng liễu
Tác giả: Nhất Tiết Ngẫu
Nhân vật chính: Hạ Thanh Hoàn (công) x Cố Vọng (thụ)
Nhân vật phụ: Tống Chi Ngôn, Thẩm Chiếu, Việt Phong,…
Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ng…

#hiệnđại
#hài
#ngọtngào
#thanhxuânvườntrường
#trongsinh
#xuyênthư

Edit: Ry

Cố Vọng biết bơi, nhưng khi không có chút tâm thế chuẩn bị đã bị kéo rơi xuống nước như vậy, chân tay cậu chỉ biết quẫy loạn lên, sặc mấy ngụm nước, còn chưa kịp lấy lại thăng bằng, eo đã bị người ta nắm lấy, cả người được bế lên.

Người còn đang mất thăng bằng nên cậu vô thức ôm lấy người cách mình gần nhất, hai chân quấn lấy eo người kia, không có hơi đâu nghĩ đến việc cơ thể hai người đang ma sát chặt chẽ với nhau, hai tay cũng đi theo đó mà ôm lấy cổ của người trước mặt.

Cả mặt Cố Vọng ướt nhẹp, nước chảy xuống theo sợi tóc, trên mi mắt vẫn còn vương lại hạt nước, ánh mắt như chú nai con bị dọa sợ, chậm chạp nửa ngày mới có lại tiêu cự.

Hạ Thanh Hoàn hiếm khi cảm thấy lòng mình mềm nhũn.

Tiếng nước bị khuấy động dần biến mất.

Hạ Thanh Hoàn kề trán với cậu, hàng mi dài của anh cũng ẩm ướt, mắt sắc sâu thẳm, mặt mày sạch sẽ lại lộ ra sự sắc bén vô cùng, trong chốc lát, Cố Vọng nhìn đến sững sờ.

\”Vọng Vọng, đừng sợ.\” Hạ Thanh Hoàn nhẹ giọng dỗ dành bạn nhỏ bị dọa, hơi đè người vào thành bể bơi, đưa ra một tay vỗ lưng Cố Vọng an ủi.

Cố Vọng muốn mở ra gông cùm xiềng xích của Hạ Thanh Hoàn, nhưng vô dụng.

Hạ Thanh Hoàn trông gầy gò nhưng thật ra lại không hề yếu, kiểu người xuất thân như vậy, chút ngón đòn phòng thân là chuyện cơ bản nhất phải biết, mà Hạ Thanh Hoàn từ nhỏ đã luyện tán đả*.

*Tán đả (散打), hay còn được gọi là tán thủ (散手), là một loại võ chiến đấu tay không tự do ra đời ở Trung Quốc, chú trọng vào các dạng chiến đấu tự do thực tế, đòi hỏi sự thành thạo các kỹ thuật võ thuật Trung Hoa (tiếng Anh còn gọi chung là kungfu).

Hạ Thanh Hoàn cởi trần, Cố Vọng lại chỉ mặt một cái áo sơ mi mỏng, da thịt sít sao kề vào nhau, Cố Vọng có thể cảm nhận được phần cơ bắp trên người Hạ Thanh Hoàn. Ý thức được hiện giờ hai người gần như không còn khoảng cách, mặt Cố Vọng phừng một cái bốc cháy.

Không phải là Cố Vọng muốn vậy, mà do phản ứng của cơ thể không do cậu làm chủ, mặc dù lúc này cậu còn đang ngâm mình trong nước, nhưng nước mát cũng không khiến cơ thể cậu hạ nhiệt được.

Cố Vọng bị hù dọa, lại đúng lúc bị cảm, gần như cả hốc mắt đều ngập nước. Cậu nói bằng giọng mũi, muốn dữ cũng không dữ nổi: \”Anh bị điên hả?\”

Cố Vọng nói xong lại không hề cảm thấy hối hận, cậu nhìn thẳng vào mắt Hạ Thanh Hoàn. Hạ Thanh Hoàn nhìn cậu một lúc, đưa tay vén tóc cậu sang một bên, tránh cho mắt cậu bị tóc che khuất.

Hạ Thanh Hoàn không có ý định thả người, Cố Vọng đẩy anh: \”Hạ Thanh Hoàn, anh…\”

Cậu không thể nói hết lời tiếp theo, vì Hạ Thanh Hoàn đã giơ ngón trỏ lên: \”Suỵt, đợi lát nữa rồi nói.\”

Cố Vọng khựng lại, là sao?

Tiếng cười đùa của đám con trai kia càng lúc càng gần, Hạ Thanh Hoàn đặt tay lên gáy Cố Vọng, để cậu giấu mặt vào trong cổ mình, anh ngước mặt nhìn về phía người đang đi tới.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.