Tác giả: Trì Tiểu Gia
Editor: Xoài
***
Chương 33:
\”Anh ơi\” … \”Anh dạy em chơi bóng rổ, có được không?\”
***
Cả sáng thứ bảy, Lâm Tiểu Mãn đều ở bên Y Minh Trạch, cậu còn tưởng đây là khởi đầu tốt đẹp cho cuối tuần, đâu ngờ sau khi ăn cơm trưa, ai về nhà nấy, liên tiếp ba hôm cậu không gặp lại anh.
Cậu lên wechat hỏi Y Minh Trạch đi đâu, anh chỉ nói là trong nhà có việc, tuần sau gặp lại.
Không được gặp Y Minh Trạch, Lâm Tiểu Mãn làm gì cũng thấy tẻ nhạt, các loại chuyện phiền lòng cũng xông thẳng lên đầu, cậu rất muốn tìm anh trò chuyện, nói với anh mình ăn cơm một mình rất chán, nói mình mơ thấy ác mộng, nói mình nhớ anh… Nhưng cậu lại sợ quấy rầy đến anh.
Lâm Tiểu Mãn thấy mình đã thua triệt để trong tay Y Minh Trạch, rõ ràng quen biết chưa đến 3 tháng, mà đã ỷ lại anh đến mức này, thậm chí còn cuồng vọng muốn chiếm hữu toàn bộ thời gian của anh.
–
Chiều thứ tư họp lớp như thường lệ, trợ giảng chưa tới, lớp phó thể dục cầm phiếu đăng ký đại hội thể dục thể thao của trường diễn ra vào tháng 11, đứng ở cửa thở ngắn than dài.
Bạn học đi ngang qua hỏi: \”Sao mặt ông nhăn nhó vậy?\”
Lớp phó thể dục nói: \”Thiếu người thiếu người lắm, động viên một lượt, mà không tên con trai nào chịu đăng ký môn nhảy dây.\”
\”Hỏi hết rồi hả?\” Bạn học nhìn danh sách trong tay lớp phó thể dục, \”Lâm Tiểu Mãn đâu? Không thì hỏi cậu ấy thử xem.\”
Lớp phó cười nói: \”Lâm Tiểu Mãn hả, cậu ấy… yếu ớt như thế, chắc gì vận động mạnh được?\”
Bạn học gật đầu: \”Cũng đúng, quả thực hơi gái tính, hôm đó cậu ấy mà không bật lại thầy Lý thì tôi cũng không phát hiện ra.\”
Tự dưng lớp phó thể dục đè thấp giọng: \”Đừng nói nữa, cậu ấy đến kìa.\”
Lâm Tiểu Mãn cầm cốc nước ấm, vòng qua sau lưng họ, cúi đầu đi vào lớp.
Vừa nãy tiếng nói chuyện của họ không phải nhỏ gì, Lâm Tiểu Mãn cũng không nghễnh ngãng. Đại học có nhiều thời gian để giải trí, mỗi năm phải tổ chức ít nhất hai đại hội thể dục thể thao, sinh viên khoa học kỹ thuật thì phần đông không tích cực, nhất là những người học nghiên cứu ở phòng thí nghiệm như họ. Lần nào lớp phó thể dục cũng phải lôi kéo nịnh nọt từng người, nhưng từ năm nhất đến nay, lúc thiếu người, lớp phó chưa bao giờ tìm đến cậu, trước kia cậu cũng thấy bình thường, vì cậu cũng không quá hứng thú với việc vận động. Nhưng bây giờ ngẫm lại, có lẽ cậu ta cảm thấy cậu không được tích sự gì.
Bạn cùng lớp càng ngày càng nhiều, đang thảo luận chuyện đại hội, đột nhiên Lâm Tiểu Mãn đứng lên đi thẳng đến chỗ lớp phó ở hàng thứ ba.