Chương 11: Kẻ nặc danh gửi ảnh 18 cho lớp trưởng Cố.
Sẵn chương trước nhắc đến vụ chụp ảnh kỷ niệm nên tác giả viết thêm về sự tích hồi xưa của vụ này, chương này kể về quá khứ lúc hai người học cấp 3 (lúc này đã hẹn hò rồi).
***
Đây đã là lần thứ ba Hạ Thừa chuyền bóng cho đội đối thủ.
\”Anh ơi, anh trai ơi, em xin anh xuống uống miếng nước đi mà.\”
Lưu Thừa Ân lau mồ hôi, dưới sự ép buộc của đồng đội đành phải đau đớn đứng ra làm chim đầu đàn, uyển chuyển đề nghị bạn học Hạ đang không có hứng thú chơi bóng đi ra sân đổi người.
\”Biến biến biến, mẹ tao không có đứa con ngu như mày.\”
Khuôn mặt Hạ Thừa tràn đầy vẻ ghét bỏ, hếch cằm kiêu ngạo rời sân.
Về lý do vì sao một thiên tài bóng rổ như Hạ Thừa lại đột nhiên chơi bóng chẳng ra gì ư? Chắc chắn là vì hắn đang nhớ vợ yêu của mình rồi.
Nhóm học sinh thông minh xuất sắc luôn phải đại diện trường tham gia hết cuộc thi này đến cuộc thi khác, ví dụ như Cố Ẩn.
Ngày thứ năm học sinh giỏi Cố Ẩn đại diện trường sang tỉnh bên tham dự cuộc thi hùng biện tiếng Anh, học sinh dốt họ Hạ cảm thấy vô cùng buồn rầu.
Ngày đầu tiên không gặp được vợ, muốn làm tình với cậu.
Ngày thứ hai không gặp được vợ, muốn làm tình với cậu.
Ngày thứ ba không gặp được vợ, vẫn muốn làm tình với cậu.
Hai người chính thức hẹn hò chưa đầy ba tháng, đang ở ngay giai đoạn mặn nồng ngọt ngào của tuần trăng mật. Hắn chưa bao giờ phải xa Cố Ẩn quá nửa ngày, huống hồ lần này là tận năm ngày. Cả Hạ Thừa lẫn \”tiểu Hạ Thừa\” đều khổ sở vô cùng. Muốn gọi video tâm sự cùng cục cưng của mình lại bị lớp trưởng Cố lạnh lùng từ chối, Hạ Thừa và \”tiểu Hạ Thừa\” đã buồn càng buồn hơn.
Dù sao đây cũng là cuộc thi cấp quốc gia, Cố Ẩn dù có giỏi đến đâu cũng không dám lơ là, cho dù cậu muốn chủ quan thì giáo viên hướng dẫn đi cùng cũng không cho. Năm ngày trời học kín lịch, cậu chẳng mấy khi có cơ hội dỗ dành trái tim mong manh nhạy cảm của bạn học tiểu Hạ, không ngờ hắn sẽ vì thế mà làm ra chuyện điên rồ đến vậy.
***
Sau khi bị \”mời\” xuống sân, Hạ Thừa cà lơ phất phơ ngồi vào chỗ Cố Ẩn thường hay ngồi chơi điện thoại. Một lúc hắn lại nhịp chân, một lúc lại bực bội vì đám bạn đang chơi bóng quá ồn ào. Đột nhiên WeChat báo có tin nhắn từ Cố Ẩn…
—— Em về rồi.
Vẫn ngắn gọn súc tích như mọi khi ~
Trên người Hạ Thừa giờ chẳng còn chút dấu vết nào của lơ đễnh, ưu phiền hay bực bội nữa. Hắn vác balo lên vai hớn hở đi gặp tình yêu của mình.
Nhưng khi đến ngã rẽ giữa ký túc xá và phòng thiết bị, bước chân của Hạ Thừa bỗng khựng lại. Hắn trầm ngâm xoa cằm suy nghĩ, cuối cùng nhếch mép nở nụ cười vô cùng bỉ ổi.