Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🥕🥕🥕
Khi Bạc Lan Huyền tỉnh lại, trong lòng hắn trống không.
Cơn buồn ngủ còn sót lại lập tức tan biến, hắn bật người ngồi dậy ngay tức khắc.
Alpha vốn nổi tiếng với ý chí kiên cường, gần như không biết sợ hãi — ngoại trừ lúc phát hiện bảo bối nhỏ của mình chẳng biết đã chạy đi đâu mất.
Hắn khẽ gọi một tiếng: \”Oanh Oanh,\” vừa định vén chăn xuống giường thì chợt nghe một giọng nói nhỏ xíu: \”Em ở đây.\”
Là giọng nói quen thuộc của cậu, nghe như rất gần, chỉ là âm thanh có phần ngột ngạt, tựa như bị bọc trong một vật kín nào đó.
Bạc Lan Huyền do dự hỏi: \”Oanh Oanh? Em đang ở đâu vậy?\”
\”…Em ở dưới chăn.\”
Bạc Lan Huyền: \”?\”
Hắn cúi đầu mới phát hiện ra trên mặt chăn có một cục nhỏ nhô lên, phập phồng nhẹ nhẹ, giống như bên dưới có thứ gì đang ngọ nguậy.
Nhưng diện tích cục nhỏ ấy cũng quá bé, đến bàn tay của Bạc Lan Huyền còn to hơn cả nó.
Alpha khựng lại một giây, rồi chậm rãi vén chăn lên.
Một nhúm lông trắng nõn lộ ra dưới lớp chăn, nhìn kỹ mới thấy không hoàn toàn trắng mà là sắc hồng nhạt gần như trắng, bởi vì đã quẫy đạp trong chăn suốt một lúc lâu nên lông xù lên, rối bời.
Dường như cục lông nhỏ ấy vẫn chưa nhận ra lớp \”núi năm ngón\” đã được gỡ bỏ, vẫn cố gắng nhích từng chút một, có một loại đáng yêu vụng về.
Bạc Lan Huyền: \”…Oanh Oanh?\”
Cục bông nhỏ khựng lại, ngẩng đầu nhìn Alpha ở bên trên.
Đúng là một chú thỏ nhỏ thực sự, tuy trong mắt vẫn là đôi đồng tử đen tuyền hiếm có, trong suốt như Giang Vụ Oanh thường ngày, chỉ là toàn thân đã biến thành một chú thỏ tai cụp tí xíu chính hiệu.
Giang Vụ Oanh đưa hai móng nhỏ cào cào chăn, cụp tai xuống ủ rũ nói: \”Em cũng không biết tại sao lại biến thành thế này nữa.\”
Bạc Lan Huyền đưa tay nhấc cậu lên đặt vào lòng bàn tay, ghé sát lại tỉ mỉ quan sát.
…Chỉ bé bằng chừng này thôi, vậy mà Alpha như hắn vẫn chăm chú \”soi\” từng sợi lông trong suốt 10 phút.
Ánh mắt cuối cùng dừng lại ở cái bụng tròn tròn nhô lên của chú thỏ nhỏ… Độ cong có vẻ không bình thường.
Bạc Lan Huyền do dự một lát nói: \”Bảo bối, bụng của em…\”
\”Không rõ nữa,\” Thỏ nhỏ còn hoang mang hơn cả hắn, lại lo lắng nói, \”…Không phải là có rồi đấy chứ.\”
\”Không thể nào.\” Bạc Lan Huyền lập tức phủ định.
Chưa nói đến thể chất của Giang Vụ Oanh không chịu được, dù cậu có khỏe mạnh hoạt bát đi nữa, hắn cũng tuyệt đối không muốn cậu chịu khổ sở sinh nở, càng không muốn có người thứ ba cướp đi thời gian hắn chăm sóc Giang Vụ Oanh… hay phân tán sự chú ý của cậu.