[Edit/Hoàn] Thiếu Gia Giả Là Thỏ O Ốm Yếu Vạn Người Mê •Trùng Sinh• – 🐰 Chương 42: Sau cặp kính râm. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit/Hoàn] Thiếu Gia Giả Là Thỏ O Ốm Yếu Vạn Người Mê •Trùng Sinh• - 🐰 Chương 42: Sau cặp kính râm.

Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————

🥕🥕🥕

Alpha tỏa ra tinh thần lực mạnh mẽ, chỉ trong vòng một phút ngắn ngủi, đám đông đang vây quanh lập tức lùi lại hai mét, lại bị thôi thúc bởi bản năng sinh lý mà không kịp chào hỏi, đã vội vàng tản đi hết.

Giang Vụ Oanh ngẩng đầu nhìn bóng lưng cao lớn trước mặt, đối phương đội mũ, đeo kính râm, khẩu trang che kín mặt, khoác trên người chiếc áo khoác da màu đen quen thuộc. Là vị nhiếp ảnh gia kia.

Nhưng lại không chỉ có vậy.

Giang Vụ Oanh gần như ngay lập tức nhận ra thân phận đối phương, kinh ngạc hỏi: \”… Nhị thiếu, sao anh lại ở đây?\”

Lúc ghi hình, vị nhiếp ảnh gia này hoặc là đứng phía sau, hoặc là ở bên cạnh. Dù có khi đối diện, người đó cũng luôn cúi người ẩn mình sau máy ảnh, khiến phần lớn đặc điểm cơ thể bị che khuất.

Nhưng người trước mặt này, vóc dáng chẳng khác gì Bạc Lan Huyền. Nếu không phải Bạc Lan Huyền… thì câu trả lời đã quá rõ ràng.

Trong khoảnh khắc bị lật tẩy hai lớp vỏ bọc, cơ thể Bạc Lan Tức cứng đờ, đứng lặng hồi lâu mà không quay đầu lại.

Hắn muốn trốn tránh, thỏ con cũng không miễn cưỡng, chỉ nói: \”Dù sao hôm nay cũng cảm ơn anh. Tôi đi trước đây nhé.\”

**

Giáo viên dạy làm bánh rất có kiên nhẫn, Giang Vụ Oanh trước giờ chưa từng tiếp xúc với những thứ này, cô liền tỉ mỉ giải thích từng bước một.

Dù thành quả cuối cùng trông vẫn méo mó kỳ lạ, cô ấy vẫn mỉm cười khích lệ chú thỏ nhỏ đang có chút thất vọng: \”Bánh của em rất đáng yêu mà, hương vị chắc chắn cũng ngon lắm.\”

Giang Vụ Oanh nhận hộp bánh, hồi tưởng lại khối \”bánh kem phô mai khoai môn\” màu tím nhạt, mềm nhũn bên trong, nhỏ giọng cảm ơn cô giáo rồi ra khỏi lớp học làm bánh.

Căn hộ của Bạc Lan Huyền ở gần đây, Giang Vụ Oanh không biết đi xe đạp, chỉ đành chậm rãi xách hộp bánh đi bộ qua.

Năm phút sau, Omega dừng bước, quay đầu nhìn Alpha đang theo sau mình: \”Nhị thiếu, anh có việc gì sao?\”

Bạc Lan Tức che kín mặt, không để lộ chút biểu cảm nào, chỉ thấp giọng nói: \”Không có… Tôi đưa em qua đó.\”

Giang Vụ Oanh lắc đầu từ chối: \”Không cần đâu, tôi sắp đến nơi rồi. Anh cứ lo việc của mình đi.\”

Nhưng Bạc Lan Tức vẫn không rời đi, vẫn lặng lẽ đi theo phía sau cậu không xa không gần.

Giang Vụ Oanh: \”…\”

Cậu chỉ đành nói rõ ràng hơn: \”Nhị thiếu, giữa chúng ta thật sự không cần phải gặp mặt nữa. Anh không cần đưa tôi, càng không cần che mặt lại như thế để lén lút quay phim.\”

Nói xong, Omega quay người bước đi. Nhưng Bạc Lan Tức bất ngờ lên tiếng: \”Giang Vụ Oanh.\”

\”Nếu…\” Từng chữ của Bạc Lan Tức như bị ép ra khỏi cổ họng, chậm chạp và khó khăn: \”Nếu tôi thích em thì sao?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.