[Edit/Hoàn] Thiếu Gia Giả Là Thỏ O Ốm Yếu Vạn Người Mê •Trùng Sinh• – 🐰 Chương 41: Dải lụa giữa răng. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit/Hoàn] Thiếu Gia Giả Là Thỏ O Ốm Yếu Vạn Người Mê •Trùng Sinh• - 🐰 Chương 41: Dải lụa giữa răng.

Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————

🥕🥕🥕

Giang Vụ Oanh theo bản năng lùi lại, xương bướm mảnh mai trên lưng chạm vào gạch men lạnh lẽo trong phòng tắm, lập tức rùng mình một cái.

Giang Chấp Giản vội vàng đưa tay kéo cậu về phía trước để che chắn, thấy cậu đang nhìn chằm chằm vào dải lụa trong miệng hắn với ánh mắt không thể tin nổi, liền đưa tay lấy nó ra.

Rõ ràng là Alpha đã nuốt nước bọt một cái, chỉ hai giây sau, như không nhịn được, lại nuốt thêm lần nữa.

Hai lần nuốt này khiến Giang Vụ Oanh kinh ngạc đến mức không thốt nên lời, chỉ nghe Giang Chấp Giản không có vẻ gì định giải thích, ngược lại càng nói càng sai: \”Trước đây tôi chỉ dám ngửi thôi.\”

Giang Vụ Oanh: \”…\”

Cậu liều lĩnh vươn tay, từng chút từng chút kéo dải lụa mượt mà ra khỏi tay Alpha. Khi sắp thành công thì đột nhiên lòng bàn tay Giang Chấp Giản siết lại, dải lụa lại bị giữ chặt.

Giang Vụ Oanh: \”…\”

Đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, Omega lắp bắp hỏi: \”Vậy… vậy trước đây, mấy cái ly giấy của tôi…\”

\”Ừm,\” Giang Chấp Giản nhìn đôi môi hồng hào mấp máy và hàm răng trắng muốt như thỏ con của cậu, khẽ đáp, \”rất thơm.\”

Giang Vụ Oanh hoảng hốt nhắm chặt mắt lại, cắn răng hỏi: \”Còn… còn gì nữa không?\”

Giang Chấp Giản trầm mặc trong chốc lát rồi đáp: \”Hồi em học cấp ba, tôi thấy tai em với…\”

\”…Đừng nói nữa!\” Giang Vụ Oanh vội vàng ngắt lời.

Giang Chấp Giản lập tức im bặt. Nhân lúc cậu nhắm mắt, cánh mũi hắn khẽ động, hít đầy một bụng hương thơm rồi mới nói tiếp: \”Hồi đó Giang Đạt Thự vẫn còn, tôi chỉ có thể âm thầm đối xử tốt với em. Lúc ấy tôi còn định giết ông ta, ai ngờ ông ta lại tự mình lầm đường lạc lối…\”

Giang Vụ Oanh không dám hỏi cái \”định\” đó là chỉ suy nghĩ… hay đã làm thật…

Cậu chỉ chần chừ hỏi: \”Năm tôi học lớp 12, Dương Triệu Hưng là do anh đánh sao?\”

Giang Chấp Giản nghe vậy không chút do dự nói: \”Đúng.\”

**

Giang Vụ Oanh ở trong căn biệt thự nhỏ đó suốt 10 năm, trong thời gian ấy đã thay tới bốn, năm người giúp việc. Năm lớp mười hai, vừa vặn đổi sang một beta trung niên tên là Dương Triệu Hưng.

Có lẽ thấy cậu là đứa con bị Giang Đạt Thự vứt bỏ, lại còn dịu dàng ngoan ngoãn, Dương Triệu Hưng cũng chẳng buồn để tâm đến việc nấu ăn. Mỗi bữa chỉ có rau, gia vị thì tùy tiện bỏ, có lần muối trong nhà hết sạch, ông ta vậy mà để cậu ăn cơm nhạt không muối suốt một tuần.

Giang Vụ Oanh từng hỏi ông ta có thể nấu cá không, Dương Triệu Hưng mặt không đổi sắc đáp: \”Tiểu Giang à, Giám đốc Giang trả lương cho tụi tôi chỉ có vậy, món mặn thì hoặc là nhiều dầu hoặc là tanh, làm cũng mất công, cho nên…\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.