Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🥕🥕🥕
Người quay phim đột ngột đứng bật dậy, Giang Vụ Oanh giật mình.
Vừa thấy đối phương lui về sau hai bước, đôi má của cậu đã bị người khác nhẹ nhàng nâng lên, khẽ xoay đầu cậu lại.
Bạc Lan Huyền ngồi xổm trước mặt cậu, một tay nắm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của thỏ con, tay còn lại đưa một xiên chân gà đã rút xương tới bên môi cậu, dịu dàng nói: \”Nếm thử xem, chắc là không nóng đâu, nhưng vẫn nên ăn chậm một chút.\”
Giang Vụ Oanh lập tức bị dời sự chú ý, chút tò mò đối với người quay phim cũng tiêu tán trong chớp mắt, cậu nhìn xiên chân gà có màu nâu đỏ bóng bẩy, tỏa ra hương thơm hấp dẫn, nói: \”Nhưng em muốn ăn khoai lang nướng hơn.\”
Bạc Lan Huyền khẽ vuốt ve làn da trắng mịn dưới cằm cậu hai cái, dịu giọng dỗ dành: \”Ăn chút thịt đi bảo bối, em gầy quá rồi.\”
Hắn cứ thế thản nhiên tỏ vẻ thân mật giữa chốn đông người, thì thầm đầy mờ ám, ánh mắt sâu thẳm còn dừng lại nơi cằm dưới của Giang Vụ Oanh. Chú thỏ nhỏ mặt mỏng lập tức muốn nhận lấy xiên tre, khẽ nói: \”…Em tự cầm được rồi.\”
Nhưng Bạc Lan Huyền lại không buông tay, chỉ thản nhiên đáp: \”Que không sạch.\”
Rõ ràng là hắn cố ý, Giang Vụ Oanh lặng lẽ trừng mắt nhìn hắn, rồi cúi đầu cắn một miếng chân gà ngay trong tay hắn.
Quả thật Bạc Lan Huyền có chút thiên phú về nấu nướng, chân gà nướng không hề bị cháy, lớp da bên ngoài gần như giòn tan, vừa cắn một cái liền vang lên tiếng \”rắc\” nhẹ nhàng, phần thịt bên trong dai chắc, thơm lừng đầy miệng. Gân gà giòn mềm, dai mà không khô, gần như không khác gì sụn non.
Giang Vụ Oanh nhai đến mức hai má phồng lên, cuối cùng Bạc Lan Huyền cũng không nhịn được, nghiêng người lại gần cọ nhẹ mũi cậu, hỏi: \”Ngon không?\”
Giang Vụ Oanh lập tức ngừng nhai, sau đó dùng giọng vừa mềm vừa hung, như mèo con gầm gừ: \”…Lùi ra.\”
[Hay quá, tuyên bố chủ quyền rõ rành rành luôn đó.]
[Que không sạch? Là anh không sạch sẽ mới đúng!!!]
[Que: Tôi có đắc tội gì với hai người đâu.]
[Mấy người xung quanh mặt đều xanh lét rồi kìa SOS, người quay phim cũng có ánh sáng xanh thì phải (ảo giác chăng).]
[Mặt vợ phúng phính hồng hồng còn làm bộ hung dữ, hu hu hu, muốn gọi trăm con chó xấu lại liếm mặt vợ đến khóc lên.]
[À ái da, đại lão không có cảm giác an toàn à, vừa thấy ai dính vào là lập tức bật chế độ chiến đấu.]
[Cảm giác rõ ràng là bị thỏ con dắt mũi rồi đấy, mẹ mãn nguyện cực kỳ.]
Trong lòng Bạc Lan Huyền chỉ muốn mấy người chướng mắt này biến mất nhanh. Ánh mắt hắn dính chặt lấy đôi môi nhỏ của Giang Vụ Oanh lúc cậu nhai, từng cái nhấp nhô đều khiến hắn mường tượng ra cảm giác liếm mút từng milimet một trong đầu mình đến cả trăm nghìn lần.