Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🥕🥕🥕
Không biết Tưởng Quan Thành lấy từ đâu ra một ống pháo giấy, kim tuyến và những dải ruy băng đủ màu rơi lả tả lên đầu và người Giang Vụ Oanh.
Hắn cắm ống pháo giấy đã bắn hết xuống đất, nhe hàm răng trắng bóng nhìn về phía Omega đang khoác trên mình đầy màu sắc sặc sỡ.
Vì màn biểu diễn và chuyện ở hậu trường lúc nãy, mà hai bên má và đuôi mắt của Giang Vụ Oanh vẫn còn vương lại sắc đỏ mị hoặc, tựa đóa tường vi tàn úa, vừa tiều tụy lại vừa diễm lệ.
Hàng mi dài hơi ướt, như cánh quạ bị mưa xối, thậm chí còn có một mảnh kim tuyến nhỏ xíu dính trên lông mi cậu.
Trong hõm xương quai xanh của cậu hứng đầy kim tuyến và dải lụa màu, đoạn eo thon bị bó chặt bởi đai lưng hoa linh lan trắng muốt, giờ phút này cũng bị những dải ruy băng và mảnh giấy vụn này cưỡng ép nhuộm thêm tạp sắc.
Đôi mắt ngấn lệ của mỹ nhân đẹp tựa như hoa đào hoa mận nhìn qua, khiến cho cái miệng vốn sinh ra để khuấy động không khí của Tưởng Quan Thành bỗng chốc câm lặng.
Vài giây sau, hắn khẽ ho khan một tiếng, cứng nhắc gượng cười: \”Cái kia…\”
Môi mấp máy mấy lần, Tưởng Quan Thành bực bội gãi đầu.
Vẫn là Giang Vụ Oanh tốt bụng giải vây: \”Cảm ơn anh.\”
Tưởng Quan Thành vội xua tay: \”Không có gì, không có gì.\”
Da Giang Vụ Oanh trắng nõn mịn màng, Tưởng Quan Thành đột nhiên lo lắng những mảnh vụn thô ráp kia sẽ làm cậu khó chịu, bèn đưa tay phủi nhẹ hai cái lên đỉnh đầu cậu.
Giang Vụ Oanh không nhìn thấy đỉnh đầu mình, nên cứ đứng yên để Tưởng Quan Thành phủi sạch.
Cảm giác kỳ lạ vừa rồi dường như chỉ là thoáng qua, Tưởng Quan Thành dần dần nở nụ cười, sau khi phủi xong tóc cậu liền tự nhiên chuyển sang vỗ vỗ hai vai cậu.
Nhưng xúc cảm của da thịt và tóc hoàn toàn khác nhau, ngay khoảnh khắc đầu tiên chạm vào, Tưởng Quan Thành liền giật nảy mình như bị điện giật.
Giang Vụ Oanh hoàn toàn không nhận ra sự khác thường của hắn, chỉ tự mình phủi đi những mảnh vụn trên vai, sau đó nói: \”Tôi đi thay quần áo trước, anh…\”
\”Đi đi,\” Tưởng Quan Thành như nghẹn lời, chỉ nói, \”Khụ, tôi còn, còn có chút việc.\”
Giang Vụ Oanh không nghi ngờ gì, quay người đi về phía mấy phòng thay đồ trong hội trường.
\”Thật ra hôm *…%#&… rồi.\”
Tưởng Quan Thành ở phía sau đột nhiên nói một câu gì đó rất nhanh và không rõ ràng, Giang Vụ Oanh hoàn toàn không nghe rõ, cậu quay đầu lại mờ mịt hỏi: \”Anh nói gì?\”
Tưởng Quan Thành lắc đầu, nhếch khóe miệng nói: \”Không có gì, đi thay quần áo đi.\”
Giang Vụ Oanh không hỏi nữa, hai cánh tay nhỏ gầy kéo vạt váy rộng thùng thình tiếp tục đi.