Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
Chương 29:
Ý trong lời chính là để Bạc Lan Huyền tự mình chịu đựng, Giang Vụ Oanh càng không biết nên xử lý tình huống này như thế nào, trong lúc bối rối, đầu ngón tay vô thức di chuyển sang bên cạnh, nhưng lại không chạm được vào túi áo.
Bạc Lan Huyền hỏi cậu: \”Sao vậy?\”
Giang Vụ Oanh cụp mắt xuống, nhỏ giọng nói: \”Không… không có gì.\”
Ban đầu Bạc Lan Huyền cũng không thấy có gì khác lạ, nhưng khi thấy thỏ con lắp bắp, hắn liền nheo mắt lại. Vài giây sau, hắn chậm rãi nhấn từng chữ: \”Bé cưng, vừa rồi em không phải là… muốn tìm thuốc lá đấy chứ?\”
Cái đầu buông thõng của Giang Vụ Oanh lắc qua lắc lại, hai cái tai thỏ cũng theo đó run rẩy loạn xạ.
Giọng điệu Bạc Lan Huyền càng thêm nguy hiểm: \”Em học hút thuốc rồi?\”
Giang Vụ Oanh không hiểu sao lại thấy có chút tủi thân, cậu túm lấy đôi tai thỏ, lí nhí đáp: \”Chỉ mới hút nửa gói thôi.\”
Bạc Lan Huyền suýt nữa nghẹn thở, hắn nâng mặt Giang Vụ Oanh lên, nhưng còn chưa mở miệng nói gì thì đã thấy đôi mắt đỏ bừng của thỏ con.
Lửa giận trong hắn lập tức tắt ngúm. Hắn hít sâu một hơi, vừa xoa đầu cậu vừa dịu giọng dỗ dành: \”Ta không trách em, bé cưng, nhưng hút thuốc không tốt cho sức khỏe của em, ta biết em không nhịn được, chúng ta từ từ cai, được không?\”
Giang Vụ Oanh không gật đầu, chỉ khẽ hít mũi, lí nhí nói: \”Bạc tổng… anh ngày càng nóng hơn rồi.\”
Bạc Lan Huyền sao có thể không nhận ra cảm giác mất kiểm soát đang dần lan tràn trong cơ thể mình. Hắn cố hết sức giữ giọng điệu bình tĩnh: \”Ừm…bé cưng, chúng ta phải về nhà thôi.\”
Chiếc Cullinan lăn bánh rời khỏi nơi tổ chức hôn lễ, chưa đầy mười phút sau đã dừng lại trước một khu dân cư xa lạ.
Giang Vụ Oanh ngẩn người nói: \”Không về căn hộ kia sao?\”
Sau gáy Bạc Lan Huyền như thể có một ngọn núi lửa đang chờ bùng nổ, trong tình huống này mà hắn còn có thể khống chế không để pheromone tràn ra, đã là trái với bản năng sinh lý rồi.
Hắn không dám nhìn Giang Vụ Oanh thêm một lần nào, ánh mắt chết lặng khóa chặt vào vô lăng, giọng nói bình ổn, từng chữ rõ ràng: \”Mẫn Cảnh Thành đang đợi em ở cổng khu chung cư. Cậu ta sẽ đưa em đến chỗ ở, cũng sẽ lo liệu chuyện ăn uống sinh hoạt mấy ngày tới của em. Nếu em không thích ở đó, cậu ta sẽ đưa em về trường… Đi đi.\”
Giang Vụ Oanh nhìn hắn.
Alpha trong kỳ mẫn cảm rất ít khi đổ mồ hôi, vì vậy nhiệt độ vốn đã cao nay càng khó hạ xuống. Chỉ có thể thấy được sự kiềm chế đến cực hạn của hắn qua những mạch máu nổi lên trên trán và đôi mắt đỏ ngầu vì xung huyết.
Omega siết chặt đầu ngón tay, do dự hỏi: \”Anh thực sự ổn chứ?\”
\”Yên tâm đi,\” Bạc Lan Huyền muốn xoa đầu cậu, nhưng lại sợ dù chỉ là một cái chạm nhẹ cũng đủ làm sụp đổ chút lý trí mong manh còn sót lại của hắn, hắn chỉ có thể nói, \”Nếu có chuyện gì mà Mẫn Cảnh Thành không giải quyết được, nhất định phải gọi cho ta….Đi đi, bé cưng.\”