[Edit/Hoàn] Thiếu Gia Giả Là Thỏ O Ốm Yếu Vạn Người Mê •Trùng Sinh• – 🐰 Chương 27: Hôn Bé 🐰 7 cái – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit/Hoàn] Thiếu Gia Giả Là Thỏ O Ốm Yếu Vạn Người Mê •Trùng Sinh• - 🐰 Chương 27: Hôn Bé 🐰 7 cái

Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————

Chương 27:

Nơi bọn họ đứng vẫn còn cách lùm cây thấp rậm rạp kia một đoạn, chỉ cần không phát ra tiếng động, những người bên trong đang làm chuyện riêng sẽ không bị quấy rầy.

Alpha hạ giọng thì thầm: \”\’Chưa được sự cho phép của bên A\’… rồi sao nữa nhỉ?\”

Giang Vụ Oanh bị bộ dạng vô sỉ thừa cơ hội chiếm tiện nghi của hắn làm cho kinh ngạc. Nhịn ba giây vẫn không chịu nổi, cậu tháo khẩu trang xuống, khẽ nhón chân, chạm môi lướt qua bên má Alpha như chuồn chuồn đạp nước.

Môi của chú thỏ nhỏ mềm mại, hơi ẩm, mang theo hơi lạnh của đêm đông đáp xuống bên má hắn, tựa như một bông tuyết dịu mát lặng lẽ rơi.

Bạc Lan Huyền rũ mắt nhìn Omega với vẻ mặt viết đầy dòng chữ \”Như vậy là được rồi chứ, còn không mau đi\” , nhưng hắn lại được một tấc lại muốn tiến thêm một thước nói: \”Vẫn còn một điều nữa.\”

Giọng của Alpha đều là bẫy rập: \”Bé ngoan, ta muốn vừa thả pheromone, vừa hôn em.\”

\”Chỉ một phút thôi, ta hứa, một phút là đi ngay.\”

Một phút rồi lại một phút… Quả quýt xanh sắp biến thành quả quýt xanh được ủ lâu năm rồi.

Lưng Giang Vụ Oanh tựa vào thân cây mai sần sùi nhuốm màu phong sương, còn Bạc Lan Huyền vừa hôn cậu say đắm, vừa dùng bàn tay to lớn trêu chọc đôi tai thỏ mềm mại.

Giang Vụ Oanh gần như mất hết sức lực, chẳng còn lo liệu những người trong lùm cây có bị kinh động hay không nữa, cậu chỉ còn lo lắng cho chính mình được thôi.

Chiếc đuôi tròn nhỏ xíu bị kẹp giữa hai bờ mông run rẩy đầy tội nghiệp, không biết phải làm sao cho phải. Đúng lúc này, bàn tay nóng rực, thô ráp của Alpha bất ngờ xuyên qua lớp váy, phủ lấy lớp lông màu hồng nhạt bên ngoài.

Giang Vụ Oanh suýt nữa kêu thành tiếng nhưng lại cắn răng nhịn xuống, thân thể nhỏ bé run rẩy kịch liệt trong lòng bàn tay Alpha, giống như một chú chim oanh nhỏ dưới mái hiên trong ngày mưa bão.

Nếu cái đuôi nhỏ này cũng có suy nghĩ, chắc hẳn đã bị bắt nạt đến mức khóc cũng không ra nước mắt nữa rồi.

Khi Bạc Lan Huyền dừng lại, thỏ con suýt nữa đã không thở nổi.

Hắn lịch sự lau đi khóe mắt và khóe môi ướt sũng của Giang Vụ Oanh, mềm giọng nói: \”Nhịn lâu quá rồi, bé yêu đừng giận ta.\”

Giang Vụ Oanh: \”…\”

**

Sau khi về đến ký túc xá, điện thoại di động của Giang Vụ Oanh rung lên.

[Hàn Thuần Huệ] : Vụ Oanh, Vụ Oanh, tối mai sau sáu giờ em có rảnh không? Có muốn cùng nhau tập luyện không nè?

[Hàn Thuần Huệ] : [Mèo lén lút]

[Giang Vụ Oanh] : Có ạ, đàn chị ≥▽≤

[Hàn Thuần Huệ] : Được! Sáu giờ tối mai gặp nhau ở phòng 1106 của trung tâm hoạt động nha~

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.