[Edit – Hoàn Thành] Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Tôi Rồi – Đào Lý Sanh Ca – Chương 99 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn Thành] Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Tôi Rồi – Đào Lý Sanh Ca - Chương 99

Ông Sở đặt điện thoại xuống, không nhịn được mà thấy nhức đầu.

Nếu là người khác, ông có vô số cách để khiến người ta nhượng bộ. Nhưng hết lần này đến lần khác, người đó lại là người mà Quân Liệt yêu thương, là người mà cháu ông giữ trong tim, không thể chạm vào lại càng không thể ép buộc.

Sớm biết thế thì lúc đầu đã không nên tự ý tìm gặp cậu ấy, cũng không nên để mấy tấm ảnh kia làm rối trí phán đoán. Đáng ra nên quan sát kỹ thêm một thời gian, xem thử cách hai đứa sống chung thế nào rồi quyết định cũng chưa muộn.

Ông Sở thở dài.

Chờ đợi vất vả suốt mười mấy năm, cuối cùng cũng đợi được ngày cháu trai chịu mở lòng, vậy mà bây giờ lại thành ra thế này, thậm chí còn tệ hơn cả trước kia.

Trong nhà vệ sinh tại trung tâm thương mại, Tư Vân Dịch ngẩng đầu nhìn vào gương, thoáng thấy ánh sáng loé lên giữa những ngón tay.

Ông Sở rất có khả năng sẽ đến Ninh Thành hoặc ít nhất cũng sẽ cho người sang đây, sớm muộn cũng chỉ là vấn đề thời gian.

Tư Vân Dịch cúi xuống nhìn chiếc nhẫn trơn trên tay, trầm mặc một lúc rồi từ từ tháo nó ra.

Mặt trong của chiếc nhẫn in một dấu vết rõ ràng trên ngón tay anh, là viết tắt tên của Sở Quân Liệt. Vì đeo suốt nhiều năm, vùng da được che bởi nhẫn trắng hơn hẳn hai bên.

Cất nhẫn vào túi, Tư Vân Dịch cúi xuống rửa tay lại lần nữa, rút một tờ giấy lau khô nước ở các ngón tay.

Ra khỏi nhà vệ sinh, anh trở lại chỗ ngồi khi nãy. Dì Ôn và Tôn Phán Phán đang mỉm cười nhìn bé con chơi đùa. Cô bé vui vẻ dùng hai tay che mắt, sau đó bất ngờ mở ra \”òa\” một tiếng hù dọa Liệt Phong.

Tuy Liệt Phong là một chiến binh dày dạn kinh nghiệm trên chốn thương trường, đạn bay bom nổ cũng không khiến nó nao núng, nhưng trước chiêu hù dọa của trẻ con, đôi mắt xanh tròn xoe vì kinh ngạc, hai chân nhỏ loay hoay cào cào đất, đuôi khẽ ve vẩy, rõ ràng bày ra vẻ \”ta bị dọa sợ rồi đó\”.

\”Ha ha ha!\” Cô bé cười đến sung sướng, nhảy lò cò về phía mẹ, uống một ngụm trà chanh trong tay mẹ rồi lại quay ra chơi với Liệt Phong.

Hai mẹ con không hề có biểu hiện gì tiêu cực vì chuyện ly hôn, thậm chí tinh thần còn tốt hơn trước rất nhiều.

Tôn Phán Phán trước kia ở nhà gần như không trang điểm, giờ thì khoác lên mình bộ váy len màu đen nhẹ nhàng thoải mái, bên ngoài là áo phao ngắn màu trắng, mái tóc đen uốn xoăn bồng bềnh, thêm lớp trang điểm nhạt khiến không ít người trên đường ngoái lại nhìn.

Hân Hân dạo này cũng ăn uống rất tốt, gương mặt đã lấy lại vẻ bầu bĩnh đáng yêu, trắng trẻo sạch sẽ, đầu buộc hai búi tóc nhỏ, được mẹ chăm chút cho cực kỳ xinh xắn.

Dì Ôn nhìn mẹ con hai người, ánh mắt dịu dàng chan chứa yêu thương.

\”À đúng rồi Tiểu Tư.\” Dì Ôn như chợt nhớ ra điều gì, quay sang nhìn Tư Vân Dịch.

\”Giấy khám sức khỏe hôm trước cháu đưa dì, dì đã xem kỹ cả rồi.\”

\”Thế ạ?\” Tư Vân Dịch đang quen dần với cảm giác không còn nhẫn trên ngón tay, anh khẽ siết mấy ngón tay lại hỏi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.