[Edit – Hoàn Thành] Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Tôi Rồi – Đào Lý Sanh Ca – Chương 90 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn Thành] Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Tôi Rồi – Đào Lý Sanh Ca - Chương 90

Sở Quân Liệt đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.

Câu nói này, ba năm trước Tư Vân Dịch đã lường trước được. Không phải do Sở Quân Liệt nói thì cũng sẽ là anh chủ động đề cập.

Tư Vân Dịch lấy ra thỏa thuận ly hôn đã chuẩn bị sẵn, đặt trước mặt Sở Quân Liệt.

\”Tôi đã ký rồi.\” Tư Vân Dịch nhìn Sở Quân Liệt vẫn đứng bất động, \”Ba năm trước chúng ta đã ký thỏa thuận trước hôn nhân. Về vấn đề phân chia tài sản, giữa cậu và tôi sẽ không có bất kỳ tranh chấp nào.\”

Sở Quân Liệt chậm rãi ngẩng đầu nhìn Tư tiên sinh trước mặt, ánh mắt lấp lánh ánh nước.

Trong đầu như chợt trở nên trống rỗng, Sở Quân Liệt phải cố gắng rất lâu mới gom góp lại được một chút ý thức.

\”Tư tiên sinh, em đã làm sai gì sao?\” Sở Quân Liệt cố kìm nén sự nghẹn ngào, lồng ngực như bị một cú đấm mạnh giáng xuống, đau đến mức ngũ tạng lục phủ như bị đảo lộn.

\”Có phải vì em không nói cho anh biết thân phận của mình sớm hơn không, hay là anh vẫn còn giận chuyện lần trước, hay là do em quá ngốc, lại làm sai chỗ nào mà không biết…\” Sở Quân Liệt thấy mũi cay xè, cố kiềm chế nét mặt để trông không quá thảm hại.

\”Tư tiên sinh, anh nói cho em biết đi, em sẽ sửa ngay, hay anh đánh em đi, mắng em cũng được, em chắc chắn sẽ không cãi lại đâu.\”

Đừng ly hôn, đừng rời xa em, xin anh…

\”Cậu không làm sai gì cả.\” Tư Vân Dịch cụp mắt trong chốc lát rồi ngẩng lên nhìn Sở Quân Liệt.

\”Từ lúc bắt đầu tôi đã biết cậu là người nhà họ Sở.\”

Lồng ngực Sở Quân Liệt khẽ co rút, há miệng nhưng lại không biết nên nói gì.

\”Tôi từng muốn đưa cậu trở về nhưng không thể thực hiện được.\” Tư Vân Dịch bình thản nói, \”Vì vậy tôi đành giữ cậu ở bên cạnh để chăm sóc, những chuyện sau đó… đều nằm ngoài dự liệu của tôi.\”

\”Nếu anh đã sớm biết thân phận của em vậy thì tại sao lại ký thỏa thuận trước hôn nhân, tại sao…\” Sở Quân Liệt khựng lại, bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó, vẻ mặt cậu đau đớn, đưa tay ôm chặt ngực, hơi thở trở nên khó khăn.

\”Vậy tức là…\” Sở Quân Liệt siết chặt vạt áo trước ngực, nhìn chằm chằm vào người trước mắt, mắt đỏ hoe, nước mắt tràn qua hàng mi dưới, rơi thẳng xuống.

\”Vậy tức là, Tư tiên sinh, anh… chẳng hề coi trọng em chút nào sao?\” Sở Quân Liệt đau khổ cất lời, âm cuối nghẹn lại.

\”Tiền của em, địa vị của em, thân thể của em, tất cả mọi thứ của em… không có thứ nào lọt vào mắt anh, có đúng không?\”

Bản thân cứ ngỡ đã có được tất cả, cuối cùng lại nhận ra… chẳng giữ nổi người mình yêu.

\”Em có rất nhiều tiền mà.\” Nước mắt Sở Quân Liệt rơi không ngừng, vẻ mặt vừa tủi thân vừa tuyệt vọng, \”Tư tiên sinh, anh nhìn những tấm thẻ này đi, bên trong thật sự có rất nhiều tiền…\”

\”Tư tiên sinh, nhà họ Sở, nhà họ Sở thật sự rất lợi hại.\” Sở Quân Liệt mắt đỏ hoe, cố gắng giới thiệu, \”Anh muốn gì, em đều có thể mang đến cho anh, cái gì cũng có.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.