Sở Quân Liệt từng nghe kể về việc một cậu ấm nhà giàu nào đó chơi đùa tình cảm của người khác, hết mực lấy lòng, dùng tiền bạc làm mưa làm gió khiến đối phương cảm động đến rơi nước mắt rồi dâng hiến cả thể xác lẫn tinh thần.
Kết quả là sáng hôm sau, cậu ấm kia phủi mông bỏ đi, để lại người đang nằm trên giường kia trong trạng thái hoang mang, bất lực.
Lúc này, Sở Quân Liệt ngồi trên giường, cậu đột nhiên nhận ra, người chủ động lấy lòng là cậu, người bỏ tiền cũng là cậu, còn người đang ngồi đây, trơ mắt nhìn đối phương thay đồ rồi sắp rời đi… vẫn là cậu.
\”Anh định đi đâu?\” Sở Quân Liệt cảm thấy tim mình như bị kéo căng một cách khó hiểu. Dù lý trí liên tục nhắc nhở không được để anh nắm thóp nhưng ánh mắt cậu vẫn không cách nào rời khỏi người đàn ông trước mặt.
Tư Vân Dịch khoác lên người chiếc áo vest, đôi mắt sau gọng kính nửa viền ánh vàng trông trầm tĩnh, liếc nhìn Sở Quân Liệt.
\”Đi làm việc tôi cần làm.\”
\”Vậy còn tôi thì sao?\” Sở Quân Liệt đứng dậy, chắn trước mặt Tư Vân Dịch, trong mắt chất chứa sự oán trách rõ rệt.
Rõ ràng tối qua hai người thân mật đến vậy, cả thân thể và tâm hồn đều hòa hợp, cùng nhau chìm đắm trong khoái cảm mãnh liệt. Thế nhưng đến giờ phút này, anh lại như thể chẳng hề quan tâm đến bất cứ điều gì đã xảy ra giữa họ.
\”Xin lỗi.\” Tư Vân Dịch biết rõ Sở Quân Liệt muốn gì nhưng anh không thể cho cậu điều đó.
Một mối quan hệ ổn định, sự thừa nhận trong cảm xúc, một sự giao tiếp lành mạnh, tất cả những điều đó không nên tồn tại giữa họ. Hiện tại không có, sau này… cũng sẽ không.
Sở Quân Liệt mím chặt môi, cúi đầu định chạm vào môi Tư Vân Dịch, nhưng anh nghiêng mặt, tránh đi hơi thở đang cố gắng lại gần kia.
\”Lãi tôi đã trả đủ.\” Tư Vân Dịch không nhìn vào ánh mắt u ám đang cúi xuống kia, bước thẳng về phía cửa, \”Tôi sẽ tới buổi tiệc. Hy vọng chúng ta hợp tác vui vẻ.\”
Cánh cửa mở ra rồi đóng lại. Sở Quân Liệt vẫn đứng yên tại chỗ, bàn tay bên người từ từ siết chặt lại.
Tại một công viên vắng người, Tư Vân Dịch ngồi trên băng ghế dài, ánh mắt dõi theo lũ trẻ đang trao đổi đồ chơi phía trước. Một người ăn mặc kín mít đi tới, ngồi xuống bên cạnh anh, ánh mắt sau kính râm lặng lẽ quan sát xung quanh với vẻ đề phòng.
\”Nơi này an toàn.\” Giọng Tư Vân Dịch bình thản, anh lấy ra một chiếc điện thoại, đưa cho người bên cạnh.
Người kia nhanh chóng nhận lấy điện thoại, nhập mật mã, mở một phần mềm rồi xem đoạn video bên trong.
Một người phụ nữ đang tưới hoa, tâm trạng dường như rất tốt, còn hít sâu dưới ánh mặt trời.
\”Bệnh tình của vợ ông đang dần cải thiện.\” Tư Vân Dịch nhìn người đàn ông bên cạnh, \”Ông có thể gọi video cho bà ấy.\”
\”Thật chứ?\” Người đàn ông kinh ngạc nhìn Tư Vân Dịch, nhanh chóng chuyển sang ứng dụng gọi video. Đợi một lúc, đầu dây bên kia kết nối, người phụ nữ nhìn thấy gương mặt ông ta thì sững người một thoáng, sau đó nở nụ cười rạng rỡ.