Sở Quân Liệt lặng lẽ nhìn Mạc Hệ Châu.
Nhìn gương mặt mang vẻ âm nhu ấy, nhìn nốt ruồi lệ chướng mắt nơi đuôi mắt cậu ta.
Bàn tay cầm ly trà hết lần này đến lần khác đổi vị trí rồi lại siết chặt, cuối cùng Sở Quân Liệt nâng chén, uống một ngụm trà mà chẳng biết mùi vị là gì.
\”Nói như vậy, tình cảm của hai đứa cũng đã tốt lắm rồi.\” Ông Sở nở nụ cười, \”Đến lúc kết hôn, có chuyện gì cứ việc nói với ông.\”
\”Cảm ơn ông Sở.\”
Vừa nghe đến hai từ \”tình cảm tốt\”, \”kết hôn\”, Mạc Hệ Châu liền không kìm được mà nở nụ cười, gần như không thể tưởng tượng nổi nếu một ngày kia, thật sự có thể đứng cạnh người ấy sẽ là khung cảnh thế nào.
Ông Sở ra hiệu cho Mạc Hệ Châu rời đi rồi nghiêng đầu nhìn đứa cháu nội, khẽ thở dài.
\”Ban đầu ông còn nghĩ để Tiểu Mạc tiếp xúc với cháu thêm một thời gian nữa, giờ thì hay rồi, người ta đã có người trong lòng rồi.\”
Sở Quân Liệt cụp mắt, dán chặt ánh nhìn vào chén trà, khóe miệng trễ xuống.
\”Sao, hối hận rồi à?\” Thấy dáng vẻ của cháu mình, ông Sở nhíu mày rậm, \”Trước kia cho cháu cơ hội, cháu không biết trân trọng, giờ người ta đã có người thích rồi, còn đang tính đến chuyện cưới xin, cháu lại thấy khó chịu?\”
Thấy Sở Quân Liệt không nói gì, ông Sở bưng ly trà lên, ung dung uống một ngụm.
\”Giờ hối hận cũng không kịp nữa rồi, đây chính là một bài học.
Sau này nếu lại gặp được ai khiến cháu có cảm tình thì đừng có giữ khoảng cách nữa, nhanh tay chớp lấy đi. Cháu mà chần chừ vài ngày, người ta bên kia không thiếu người theo đuổi đâu, tới lui vài lượt, cuối cùng cháu chỉ có thể trơ mắt nhìn người ta kết hôn, còn mình phải đi mừng cưới người ta.\”
\”Cạch\” một tiếng vang lên, ông Sở quay sang nhìn cháu, chỉ thấy Sở Quân Liệt nặng nề đặt ly trà xuống, không nói một lời, đứng bật dậy rồi sải bước rời khỏi phòng.
\”Quân Liệt, không được phép phá hoại tình cảm của người ta đâu đấy!\” Ông Sở nhìn bóng lưng cậu, nghiêm giọng nhắc nhở, Sở Quân Liệt nghe vậy thì khựng lại rồi bước chân lại càng nhanh hơn.
Nghỉ ngơi hai ngày, Tư Vân Dịch trở lại công việc. Hai ngày không gặp chủ nhân và người kia, Liệt Phong vừa trông thấy liền \”hừ hừ\” đứng dậy, nhất quyết đòi Tư Vân Dịch bế một lúc mới chịu yên.
Tạm thời không có nhiệm vụ được đề xuất trên ứng dụng công ty, Tư Vân Dịch dẫn Liệt Phong đi dạo rèn luyện thân thể. Mãi đến gần giờ tan làm buổi chiều, Sở Quân Liệt vẫn chưa đến tổng công ty, Tư Vân Dịch cùng thư ký Tô phối hợp ném Liệt Phong vào văn phòng, vừa rời khỏi công ty đã thấy một bóng người có phần quen mắt đang lượn lờ trước cửa tổng công ty.
\”Trợ lý Ngô!\” Mạc Hệ Châu vừa thấy Ngô Cố thì lập tức bước nhanh tới, đảo mắt nhìn xung quanh, hạ giọng xuống vài phần.
\”Tôi hiểu rồi.\”
\”Hiểu cái gì?\” Ánh mắt Tư Vân Dịch bình thản, lạnh lẽo.
\”Tôi hiểu vì sao hôm đó anh thà dầm mưa cũng không chịu che chung ô với tôi.\” Mạc Hệ Châu lấy hết can đảm, nhìn người trước mặt, \”Có phải anh lo sẽ liên lụy đến tôi nên mới giữ khoảng cách như vậy không?\”