[Edit – Hoàn Thành] Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Tôi Rồi – Đào Lý Sanh Ca – Chương 173 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn Thành] Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Tôi Rồi – Đào Lý Sanh Ca - Chương 173

Tư Vân Dịch.

Anh chính là Tư Vân Dịch.

Sở Quân Liệt cầm tập tài liệu trong tay, ánh mắt bất động dừng trên vết sẹo trắng trên bụng người trước mặt. Vết sẹo ấy như một đóa hoa với hình dạng không đồng đều đang nở rộ trên cơ thể, che giấu vết thương, kéo căng cả máu thịt.

Ánh mắt Sở Quân Liệt theo phản xạ khẽ dịch lên trên, nhưng khi vừa thấy một khoảng da nhạt màu, cậu lập tức nghiêng mặt đi, lồng ngực rối loạn như chiến trường hỗn loạn.

\”Ngô Cố\” bình thản kéo áo ngủ lại, Sở Quân Liệt vừa quay đầu liền trông thấy những ngón tay trắng trẻo, thon dài đang chậm rãi cài từng chiếc cúc áo.

\”Có thể cậu vẫn còn nghi ngờ, chưa tin tưởng tôi, tôi có thể cho cậu thời gian để cậu kiểm chứng mọi thứ trong tài liệu, kể cả thân phận của tôi.\”

\”Ngô Cố\” lặng lẽ nhìn Sở Quân Liệt, \”Có gì muốn hỏi, cậu cứ hỏi thẳng tôi, nhưng sáng mai, tôi muốn có câu trả lời của cậu.\”

Tư Vân Dịch quay người rời khỏi phòng làm việc, thuốc vừa uống đã bắt đầu phát huy tác dụng, cơn buồn ngủ từng đợt từng đợt kéo đến.

Ánh mắt Sở Quân Liệt vô thức dõi theo bóng người kia, mãi đến khi không còn nhìn thấy nữa, cậu mới cúi đầu nhìn lại tập tài liệu trong tay.

Những dòng chữ vuông vắn trước mắt như đang uốn éo nhảy múa, ánh mắt không tài nào bám lấy chúng được, dù cố nhét vào đầu cũng chẳng vào nổi, Sở Quân Liệt vô thức đưa tay ép lên ngực, cố gắng để trái tim đang loạn nhịp kia đập chậm lại một chút.

Cậu không nên động lòng.

Nhà họ Tư đã tan cửa nát nhà, trong đó còn có liên quan đến công ty của cậu, giờ chỉ còn anh là người sống sót duy nhất, trong lòng anh chắc chắn sẽ có oán hận.

Anh đã lừa mọi người suốt ngần ấy thời gian, thậm chí anh còn biết trong những tháng ngày khốn khổ kia, chỉ cần nhìn thấy anh qua màn hình, cậu đã không thể quên nổi.

Vậy mà anh lại nói muốn hợp tác với cậu.

Anh đã nói hết tất cả.

Anh còn nói… sau khi hợp tác kết thúc, sẽ giao cả tính mạng cho cậu.

Sở Quân Liệt cúi đầu nhìn chăm chăm vào tài liệu nhưng không một chữ nào lọt vào mắt.

Nếu lần đầu gặp là tiếng sét ái tình, thì lần thứ hai, khi anh thay đổi diện mạo, tại sao cậu vẫn rung động?

Bây giờ dù biết tất cả những gì anh nói trước đây đều là dối trá, vậy mà suốt quãng thời gian vừa rồi, trong lòng cậu lại không hề có chút căm ghét nào, ngược lại còn muốn ôm chặt anh vào lòng.

Sở Quân Liệt đưa tay lên sờ trán, không sốt.

Nhưng ngực… thì nóng bỏng lạ thường.

Không thể tiếp tục đọc nổi nữa, Sở Quân Liệt dứt khoát đứng dậy, cậu vô thức đi đến trước cửa phòng ngủ, trông thấy người vừa nói chuyện với mình lúc nãy đang nằm trên giường, đôi mắt khép hờ, rõ ràng là đã ngủ rồi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.