Khóe miệng của Sở Quân Liệt có dấu hiệu nhếch lên nhưng cậu vẫn cố kìm lại, bày ra vẻ giữ kẽ.
\”Dù gì tôi cũng là cấp trên của anh, như vậy có ổn không?\”
Chưa đợi Ngô Cố mở miệng, Sở Quân Liệt đã nhanh chóng leo lên giường nằm ngay ngắn, tay chân duỗi thẳng.
Lén leo lên giường và được mời lên là hai cảm giác hoàn toàn khác nhau, đến cả nệm cũng trở nên vừa vặn hơn vài phần, chiếc chăn đắp trên người còn thoang thoảng mùi hương dịu nhẹ.
\”Như vậy không hay lắm, cậu quay về thì sẽ ổn hơn.\” Ngô Cố đáp lại câu hỏi của Sở Quân Liệt, chỉ thấy đối phương đã nằm yên rồi nghiêng người, tỏ vẻ hoàn toàn không nghe thấy gì cả.
Sở Quân Liệt đặt hàng mấy món cần dùng trên mạng, vừa nấu cơm xong thì nghe thấy tiếng gõ cửa, là người giao hàng đến.
Ngô Cố thuê một căn hộ hai phòng ngủ, một phòng khách, một bếp và một nhà vệ sinh. Khi anh đang ngồi ăn cơm ở phòng khách, chỉ thấy Sở Quân Liệt xách theo một đống đồ lớn, lấy ra bàn chải đánh răng, dao cạo râu, quần áo đủ loại… nhìn sao cũng thấy như có ý định ở lại lâu dài.
Sở Quân Liệt đặt bàn chải của mình vào trong phòng vệ sinh, nhìn đầu bàn chải nhẹ nhàng chạm vào chiếc bàn chải điện màu trắng bên cạnh, khóe miệng cậu không tự chủ được mà cong lên.
Cậu đặt dao cạo râu vào tủ, thoáng liếc nhìn qua gương, trong gương là một người đàn ông với nụ cười rạng rỡ như thể vừa trộm được mật ngọt, khóe môi như muốn cong tận trời xanh.
Bất ngờ nhìn thấy chính mình như thế, Sở Quân Liệt có hơi choáng váng, cậu nhanh chóng thu lại nụ cười, giơ tay sờ lên mặt, cố gắng bày ra vẻ mặt lạnh lùng, bình tĩnh như thường.
Sao thế này?
Chỉ là ở nhờ vài hôm thôi mà.
Chỉ là muốn chứng minh với anh rằng cậu có thể chăm sóc tốt cho anh thôi mà.
Chỉ là ngủ cạnh anh thôi mà!!!
Sở Quân Liệt lại lần nữa kiềm chế nụ cười, lấy tay ấn môi mình, cố gắng hít thở sâu.
Khóe môi có thể dùng tay để ép xuống, nhưng ánh sáng rạng rỡ trong mắt thì không thể che giấu, trong lòng Sở Quân Liệt bỗng dâng lên một loại xúc động, muốn sống cùng người kia cả đời.
Nghĩ đến hôn nhân, trong đầu Sở Quân Liệt không kìm được mà hiện lên đoạn hôn sự trước kia, chỉ chốc lát sau, ánh mắt cậu dần dần trầm xuống.
Cúi đầu rửa tay, Sở Quân Liệt bước ra khỏi phòng vệ sinh, thấy Ngô Cố trong lúc mình bận rửa mặt đã thay chiếc áo choàng tắm bằng một bộ đồ ngủ tay dài đơn giản.
Một bộ đồ ngủ màu ngà bằng vải lụa mềm mại, rộng rãi, rủ nhẹ theo dáng người, khi Ngô Cố cầm đũa gắp đồ ăn, ống tay hơi trượt lên một đoạn, khiến cổ tay anh càng thêm trắng trẻo mảnh mai.
Hử?
Sở Quân Liệt chợt phát hiện ra điều gì đó, tiến lại gần nhìn kỹ thì thấy trên cổ tay Ngô Cố vẫn còn vài vết bầm chưa tan hết, in dấu ngón tay rõ ràng.