\”Anh Mạc?\” Vệ sĩ cẩn thận giơ tay, tiếp tục vẫy vẫy trước mặt Mạc Hệ Châu.
\”Sao thế?\” Mạc Hệ Châu cau mày quay đầu nhìn anh ta, chợt cảm thấy ngưa ngứa trên má, đưa tay lên sờ thì phát hiện đó là nước mắt.
\”Vừa rồi tôi bị làm sao vậy?\” Mạc Hệ Châu mơ hồ nhớ được chút gì đó nhưng lại giống như nửa mê nửa tỉnh, ký ức trở nên không rõ ràng.
\”Vừa rồi cậu đang trò chuyện với tôi.\” Ngữ điệu của Ngô Cố vẫn điềm nhiên, liếc gương chiếu hậu, \”Mệt quá nên lú lẫn rồi à?\”
Mạc Hệ Châu sờ mặt, lau khô vết nước mắt, nghĩ lại vừa rồi hình như thật sự có nghe thấy gì đó, cậu ta cũng nói không ít nhưng lại không thấy chân thực, ký ức như có một lớp sương mỏng bao phủ.
Giống như cảm giác buồn ngủ trên lớp học, tay cầm bút, cố gắng mở mắt nhìn bảng lắng nghe thầy giảng, miệng còn phụ họa theo nhưng tay thì nguệch ngoạc vẽ toàn mấy ký hiệu loằng ngoằng, vậy mà còn tưởng mình viết được kha khá.
\”Tôi… vừa nói gì vậy?\” Mạc Hệ Châu liếc nhìn thời gian, chỉ ngủ muộn hơn bình thường một hai tiếng, sao lại buồn ngủ đến thế?
\”Cậu nhắc đến một đứa trẻ tầm tuổi như Tiểu Linh Đang.\” Ánh mắt Ngô Cố vẫn thản nhiên, \”Cậu nói mình đã mắc sai lầm.\”
Mạc Hệ Châu khựng người, nhìn về phía những người trong xe, gương mặt dần hiện ra vẻ tiếc nuối, tự nhiên tiếp lời.
\”Chuyện đó xảy ra từ một hai năm trước, lúc đó tôi đi theo phó tổng Phương làm nhiệm vụ. Đến giai đoạn cuối, chúng tôi cần bảo vệ một đứa trẻ nhưng lại xảy ra sự cố.\”
\”Sự cố gì?\” Ngô Cố nhìn thẳng phía trước, giọng nói trầm ổn.
\”Đứa trẻ ấy còn đang học tiểu học. Chúng tôi tưởng ở trường thì sẽ an toàn, ai ngờ nguy hiểm lại đến từ những đứa trẻ đồng trang lứa.\”
Mạc Hệ Châu thở dài, \”Sau khi nhiệm vụ thất bại, cả tổ đều rất áy náy. Tôi cũng day dứt mãi, thường xuyên mơ thấy cảnh thằng bé vùng vẫy trong nước, phải đi trị liệu tâm lý mới khá hơn chút.\”
\”Anh Mạc, anh cũng đừng nghĩ nhiều.\” Vệ sĩ bên cạnh an ủi, \”Nhiệm vụ làm gì có chuyện thành công trăm phần trăm.\”
Ngô Cố ngồi ghế phụ phía trước, ánh mắt dời khỏi gương chiếu hậu, lặng lẽ nhìn đường.
\”À đúng rồi, trợ lý Ngô, sao anh để tâm đến chuyện trẻ con vậy?\” Mạc Hệ Châu nhìn về phía ghế phụ, ngồi thẳng lên một chút, khoé môi mang theo nụ cười.
\”Vì Tiểu Linh Đang, anh cũng phá không ít quy định đấy, về đến nơi bị báo cáo khả năng cao sẽ bị phạt.\”
\”Tôi thích trẻ con. Hơn nữa, tôi không đồng tình với quan điểm của cậu.\” Ngô Cố nghiêng đầu nhìn Mạc Hệ Châu, \”Trẻ con ít nhiều sẽ có bóng dáng cha mẹ, nhưng bản thân chúng là một cá thể độc lập, chúng biết học hỏi, biết suy nghĩ, khi có thế giới quan hoàn chỉnh, chúng sẽ tự biết phân biệt đúng sai. Tội lỗi của cha mẹ càng không nên đổ lên đầu con cái.\”
\”Phần lớn trẻ con sau khi chứng kiến hành vi xấu của cha mẹ, trong lòng sẽ không ngừng tự nhắc nhở bản thân đừng trở thành người như vậy. Mỗi lần thấy mình có dấu hiệu giống cha mẹ, chúng sẽ tự phản tỉnh, tự kiểm soát, cố gắng đi một con đường khác tốt hơn.\”