Ngô Cố ôm Tiểu Linh Đang bước ra khỏi phòng, một người giúp việc đứng cách đó không xa nhìn theo, nhưng suốt quãng đường ra khỏi biệt thự, không một ai tiến lên hỏi han hay ngăn cản.
Xe vận chuyển đã chất đầy hơn nửa, thùng kim loại chứa hàng cần hai chìa khóa để mở, mỗi người giữ một chiếc, một cái trong tay Ngô Cố, cái còn lại do Mạc Hệ Châu giữ.
Ngô Cố để Tiểu Linh Đang kiểm tra hàng hóa trong thùng xe, sau khi xác nhận không có gì sai sót, anh lấy ra văn bản xác nhận tương ứng, Tiểu Linh Đang cẩn thận viết từng nét trong tên mình lên đó, Ngô Cố cũng ký theo đúng thủ tục.
Với tư cách là trưởng nhóm, Ngô Cố ngồi ở ghế phụ lái, một vệ sĩ cầm lái, một vệ sĩ khác ngồi ghế sau cùng Mạc Hệ Châu.
Tiểu Linh Đang ôm chú vịt bông, vui vẻ ngồi vào ghế giữa phía sau, tò mò quan sát khắp nơi.
Xe bắt đầu lăn bánh, Tiểu Linh Đang nghiêng đầu nhìn về cửa sổ phía sau xe áp tải, nơi có một nắp kim loại to bằng miệng bát.
\”Tiểu Đinh Đang, đừng tùy tiện chạm vào đồ trong xe nhé.\” Mạc Hệ Châu liên tục liếc mắt nhìn đứa bé, cố gắng lên tiếng nhắc nhở bằng giọng hòa nhã.
\”Cháu sẽ không nghịch đâu, mẹ cháu dạy rồi, trẻ ngoan thì không được tùy tiện đụng vào đồ của người khác.\” Tiểu Linh Đang nghiêm túc nói, \”Cháu chỉ tò mò muốn nhìn thử thôi ạ.\”
\”Đó là lỗ bắn.\” Ngô Cố ngồi ở ghế phụ lái, vừa nhìn màn hình giám sát trong ngoài xe, vừa dịu dàng giải thích.
\”Lỗ bắn í ạ?\” Tiểu Linh Đang tròn xoe mắt, không nhịn được nhìn chằm chằm vào cái lỗ kim loại ấy thêm mấy lần.
\”Cửa kính ở đây đều là kính chống đạn.\” Mạc Hệ Châu gõ nhẹ lên kính sau vài cái, rồi giơ tay làm dáng khẩu súng, \”Nếu có người tấn công từ bên ngoài, để tự vệ và bảo vệ tài sản của khách hàng, bọn chú có thể đưa nòng súng ra từ lỗ đó, nhắm vào kẻ xấu bên ngoài để phản công.\”
\”Oa.\” Tiểu Linh Đang không kìm được thốt lên kinh ngạc.
Thấy đôi mắt đứa trẻ sáng rực lên, Mạc Hệ Châu cũng lộ ra chút tự hào trong mắt.
\”Chiếc xe này được chế tạo riêng cho việc vận chuyển vũ trang, dùng khung gầm Iveco đặc chế, rút ngắn chiều dài trục bánh, gia cố cầu trước, dầm xe dày hơn, thân xe cũng được chế tạo bằng kỹ thuật đặc biệt, không chỉ chống nổ mà còn chống cả cắt bằng lửa.\”
\”…Oa.\” Tiểu Linh Đang không hiểu lắm nhưng vẫn thấy rất ngầu.
Thấy đứa trẻ phản ứng nhiệt tình như vậy, Mạc Hệ Châu khiêm tốn ho nhẹ một tiếng, cúi đầu nhìn con vịt bông trong lòng cô bé, có lẽ do chơi lâu, lông vịt đã bết thành từng búi, mặc chiếc áo khoác denim đã hơi phai màu, đầu đội mũ rơm, thân vịt cũng không còn trắng sạch như trước.
\”Con vịt này của cháu trông cũng xinh phết đấy.\” Mạc Hệ Châu khen lại như phép lịch sự đáp lễ.
\”Đây là mẹ cháu mua cho.\” Tiểu Linh Đang mở công tắc dưới bụng vịt, đưa cho Mạc Hệ Châu xem.
\”Nó biết nói chuyện với cháu.\”
\”Nó biết nói chuyện với cháu.\” Con vịt bông ngừng một nhịp, lắc đầu, dùng giọng vịt mà nói lại lời Tiểu Linh Đang vừa nói.