[Edit – Hoàn Thành] Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Tôi Rồi – Đào Lý Sanh Ca – Chương 165 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn Thành] Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Tôi Rồi – Đào Lý Sanh Ca - Chương 165

Lời của chú hai nhà họ Lưu vừa dứt, mấy nhân viên văn phòng và vệ sĩ đứng bên không nhịn được liếc nhìn nhau.

Là diễn kịch hay không, bọn họ đều biết rõ hơn ai hết.

Nội bộ nhà họ Lưu đã ổn định, mà quan hệ hợp tác giữa hai bên cũng không bị ảnh hưởng, nhiệm vụ lần này xem như hoàn thành theo một cách khác. Trên đường trở về, trong xe yên lặng đến cực độ.

Xe dừng trước tổng công ty, mọi người tận mắt nhìn thấy trợ lý Ngô xuống xe, ánh mắt bất giác dừng lại trên người đội trưởng nhiệm vụ lần này.

\”Anh Mặc, báo cáo nhiệm vụ lần này… phải viết sao đây?\” Một nhân viên cấp C cẩn thận lên tiếng.

\”Còn viết sao được nữa.\” Mạc Hệ Châu nhìn chằm chằm bóng lưng người đàn ông, giọng nói không kìm được nặng thêm vài phần.

\”Viết đúng sự thật.\”

\”Nhưng mà…\” Nhân viên kia có chút do dự, \”Chúng ta suýt nữa làm nhiệm vụ thất bại.\”

\”So với thất bại, tội lớn hơn là che giấu.\” Mạc Hệ Châu cố kiềm chế hô hấp, hít sâu vài lần rồi nhìn về phía cấp dưới.

\”Cậu tưởng tôi không muốn lấp liếm cho qua, không muốn nói chúng ta bị tên nhãi con nhà họ Lưu lừa gạt, không điều tra kỹ càng đã vội vàng đưa ra quyết định sao?

Mấy chuyện này mà báo cáo thật, cùng lắm chúng ta bị trừ chút điểm cống hiến rồi bị phó tổng Phương mắng cho một trận.

Nhưng nếu các cậu giấu nhẹm sự thật, một khi tổng giám đốc Sở phát hiện, mấy cậu chỉ còn nước ôm đồ ra khỏi công ty, rõ chưa?\”

Mạc Hệ Châu nhíu chặt mày, ánh mắt lại nhìn ra ngoài xe, giọng nói thấp đi một chút.

\”Các cậu còn đỡ, cấp bậc thấp, cùng lắm mang đồ rời khỏi thủ đô là xong. Tôi làm nhiều chuyện như vậy, biết bao nhiêu bí mật, nếu phạm lỗi kiểu này,Ttổng giám đốc Sở sẽ lột da tôi, khiến tôi không thể mở miệng lần nào nữa.\”

Nghe đến đây, mấy người lập tức im bặt, lại nhìn máy tính trong tay, trong mắt hiện lên vài phần ủ rũ.

xxx

Sáng hôm sau, trong văn phòng tổng giám đốc, phó tổng Phương đứng bên cạnh với vẻ mặt áy náy, nhìn Sở Quân Liệt đang lật xem bản báo cáo nhiệm vụ.

Sở Quân Liệt cụp mắt, ánh mắt dừng lại ở đoạn đối thoại trong phòng họp nhà họ Lưu, vẻ mặt khẽ biến đổi.

\”Tổng giám đốc Sở, thật sự xin lỗi.\” Phó tổng Phương cúi đầu, \”Là tôi giám sát không chu toàn.\”

\”Mạc Hệ Châu cũng coi như người anh dẫn dắt.\” Sở Quân Liệt lật tiếp bản báo cáo, \”Giờ cậu ta đã lên tới vị trí này, lý ra làm việc không nên bất ổn như vậy.\”

\”Tiểu Mặc lần này đúng là làm không tốt.\” Phó tổng Phương lập tức gật đầu, \”Tôi đã trách phạt cậu ta, yêu cầu tự kiểm điểm và trừ điểm cống hiến hai quý gần nhất.\”

\”Có phạt thì cũng nên có thưởng.\” Sở Quân Liệt nhìn cái tên quen thuộc trong bản báo cáo, khóe môi khẽ cong lên.

Thấy nét mặt tổng giám đốc Sở, phó tổng Phương lập tức hiểu ra, \”Trợ lý Ngô lần này xoay chuyển tình thế, cậu ấy sẽ được trao phần trăm đóng góp của nhiệm vụ lần này là tám mươi phần trăm.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.