Tiếng nhạc dần đi đến hồi kết, Sở Quân Liệt nhìn em bé năm mới một lần nữa quay trở lại đứng trước mặt mình, âm tiết cuối cùng vang lên, cậu và người đối diện cúi người chào nhau.
\”Tiếp theo đây, nếu bạn có cảm tình với người trước mặt, xin hãy tháo mặt nạ, tự do giao lưu. Nếu không có, bạn có thể tiếp tục đeo mặt nạ để tham gia những hoạt động tiếp theo.\”
Người dẫn chương trình nhảy đến mức thở hổn hển, trong hai hàng người có không ít người tháo mặt nạ nhìn nhau mỉm cười, cũng có những cặp lúng túng cười gượng vì không hợp rồi lại tản ra tìm bạn mới.
Ngô Cố lấy cây bút trong túi ra, đưa cho người đàn ông đang đeo mặt nạ nửa mặt màu đen đứng trước mặt anh.
Sở Quân Liệt không chần chừ, cậu trở lại chỗ cũ, tại vị trí ký tên, mạnh tay ký tên mình xuống bằng nét chữ rồng bay phượng múa.
Ngô Cố đưa tay định lấy lại, ai ngờ người trước mặt nhanh tay hơn, gập ngay tập tài liệu lại, người hơi ngả ra sau, tựa vào lưng ghế sofa.
\”Đột nhiên tôi nhớ ra, anh làm trợ lý cho tôi bao nhiêu ngày nay, vậy mà chúng ta vẫn chưa từng gặp mặt.\”
Sở Quân Liệt thong thả mở lời, nhìn tập tài liệu trong tay như thể đang nói chuyện chẳng hề liên quan gì đến mình.
Ngô Cố im lặng chốc lát, đối diện người trước mặt, tháo chiếc mặt nạ khỏi gương mặt mình.
Sở Quân Liệt vốn nghĩ sẽ phải mất thêm vài lời, không ngờ người trước mặt lại phối hợp đến vậy. Ngón tay thon dài trắng trẻo móc lấy chiếc mặt nạ hình em bé năm mới gỡ xuống. Bên dưới là một gương mặt có khung xương cực kỳ nổi bật, so với xương mặt thì ngũ quan lại có phần không cân xứng.
Lông mày đen nhạt, đôi mắt trầm lặng, sống mũi cao thẳng, khóe môi hơi trễ xuống, không phải kiểu khiến người ta kinh diễm ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhưng lại có một vẻ thu hút lạ kỳ, tạo cho người khác cảm giác dễ chịu và an toàn trong phạm vi vừa đủ.
Sở Quân Liệt nhìn chằm chằm vào đôi mắt tĩnh lặng kia, không biết có phải do ánh đèn hay không, dường như có thể thấy được vài phần u sầu và mệt mỏi với cuộc sống ẩn sâu trong đáy mắt người đó.
Khi đang khiêu vũ, Sở Quân Liệt đã chú ý đến tư thế của anh, lưng thẳng, từng cử chỉ đều toát lên sự tao nhã và cao quý, khí chất khiến người ta phải kinh ngạc.
Còn chưa nhìn đã mắt, người trước mặt đã lấy từ túi ra một cặp kính gọng đen, tiện tay lau sơ qua tròng kính rồi đeo lên mặt.
Đôi mắt được cho là đẹp nhất trên gương mặt kia liền bị kính gọng đen che mất. Sở Quân Liệt khẽ nhíu mày, chú ý đến mái tóc che trán phối hợp với chiếc kính, quả thực là tổ hợp \”xấu hơn cả tổng cộng\” của hai thứ này.
Ngô Cố đưa tay ra, vẻ mặt bình thản muốn lấy lại tập tài liệu từ tay Sở Quân Liệt.
Sở Quân Liệt im lặng trong chốc lát, cậu tháo mặt nạ nửa mặt màu đen trên gương mặt mình, để lộ gương mặt góc cạnh, đường nét rõ ràng cùng ánh mắt thâm sâu rồi đưa tài liệu cho người trợ lý trước mặt.