[Edit – Hoàn Thành] Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Tôi Rồi – Đào Lý Sanh Ca – Chương 158 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn Thành] Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Tôi Rồi – Đào Lý Sanh Ca - Chương 158

Ánh sáng trong câu lạc bộ mang theo sắc thái ngà ngà say, mờ tối mà mê hoặc. Ánh mắt của Sở Quân Liệt khóa chặt trên bàn tay đang giữ lấy tay mình, ngón tay thon dài, đốt xương rõ ràng như những ngón tay của nghệ sĩ piano, tựa như ánh trăng nhẹ phủ mặt hồ đêm, phảng phất một chút se lạnh của sương khuya.

\”Tổng giám đốc Sở, cậu hiểu nhầm rồi.\”

Sau chiếc mặt nạ hình em bé năm mới, một giọng nói lạnh nhạt thản nhiên vang lên.

Một tập tài liệu được nâng lên, chắn giữa hai người.

\”Tôi là nhân viên của tập đoàn nhà họ Sở, đây là một tài liệu cần cậu ký tên.\”

Sở Quân Liệt chăm chú nhìn bàn tay lướt qua túi áo ngực, rút ra một chiếc bút ký.

\”Thư ký Tô đã gọi điện liên hệ trước với cậu.\” Người đeo mặt nạ lật tài liệu ra, \”Mong cậu kiểm tra lại nội dung bên trong.\”

Sở Quân Liệt nhìn chằm chằm chiếc mặt nạ đối diện, chậm rãi giơ tay.

Với chiều cao tương xứng, bàn tay cậu to và mạnh mẽ, lòng bàn tay mang theo lớp chai sạn. Ngay khoảnh khắc ấy, Ngô Cố lặng lẽ nhìn người đàn ông trước mặt đưa tay lên, chạm nhẹ vào tay mình như vô tình lướt qua rồi cầm lấy cây bút ký.

Sở Quân Liệt cúi đầu xem tài liệu, lật trang rất chậm, Ngô Cố yên lặng đứng bên cạnh, cảm nhận được ánh mắt người kia không ngừng quét sang.

Ánh nhìn từ sau lớp mặt nạ kia sắc bén và sáng rọi, giống như đèn pha trên tường thành quét đi quét lại trong bóng tối.

\”Tên gì?\” Sở Quân Liệt nhìn tài liệu trước mặt, là những nội dung cậu đã xác nhận từ trước.

\”Ngô Cố.\” Giọng nói sau chiếc mặt nạ vang lên bình thản.

\”Chức vụ trong công ty?\”

\”Trợ lý của cậu.\”

Nghe thấy câu trả lời, Sở Quân Liệt dừng một chút, ngước mắt nhìn kỹ người trước mặt, ánh mắt hiện lên vài phần giễu cợt nhẹ nhàng.

\”Anh chính là người được Liệt Phong thích, được điều từ chi nhánh về à?\”

Ngô Cố mặt không biểu cảm, \”Vâng, thưa tổng giám đốc Sở.\”

Khóe môi Sở Quân Liệt khẽ nhếch, nghiêng người về phía chiếc mặt nạ hình em bé năm mới, đưa tay về phía áo đối phương, Ngô Cố theo phản xạ lùi lại, giữ khoảng cách với cậu.

\”Tổng giám đốc Sở, tôi rất bình thường, mong cậu giữ ý.\”

Giọng nói trầm và hơi lạnh vang lên từ sau mặt nạ, Sở Quân Liệt mỉm cười, đầu ngón tay lướt qua vạt áo người đối diện, nhặt lấy một sợi lông dài màu xám xanh.

Ngô Cố im lặng, nhìn chằm chằm vào sợi lông chó trong tay đối phương.

\”Xem ra anh và Liệt Phong đúng là rất thân.\” Sở Quân Liệt thả sợi lông vào gạt tàn trên bàn, khó giấu được ý cười trong mắt.

\”Anh nghĩ tôi sẽ làm gì anh?\”

Chiếc mặt nạ em bé năm mới hơi cụp xuống, anh trầm mặc một lúc rồi nhẹ giọng nói một câu, \”Xin lỗi.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.