[Edit – Hoàn Thành] Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Tôi Rồi – Đào Lý Sanh Ca – Chương 147 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn Thành] Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Tôi Rồi – Đào Lý Sanh Ca - Chương 147

Hộp sữa nổ tung, bắn tung tóe khắp hơn nửa căn bếp, còn Sở Quân Liệt thì chính là vùng bị ảnh hưởng nặng nhất.

Ánh mắt Tư Vân Dịch dừng lại thoáng chốc nơi ngực Sở Quân Liệt rồi mới dời đi.

\”Xin lỗi, Tư tiên sinh!\” Sở Quân Liệt nhìn dấu vết sữa còn đọng bên má Tư tiên sinh, hốt hoảng tiến lại gần, cậu muốn lau đi nhưng phát hiện tay mình còn dính nhiều sữa hơn.

Tư Vân Dịch vẫn đứng yên tại chỗ, chỉ thấy Sở Quân Liệt bất ngờ cúi người hôn lên mặt anh, lần lượt là má, rồi trán, nơi nào bị sữa bắn vào đều được cậu dùng môi hôn lên từng chút một.

\”Tư tiên sinh, vừa nãy chỉ là tai nạn thôi!\” Sở Quân Liệt bước sang bên hai bước, rửa tay bằng nước máy rồi quay đầu nhìn về phía Tư tiên sinh, ánh mắt đầy khẩn thiết.

\”Có thể làm lại một lần nữa không?\”

Tư Vân Dịch nhìn căn bếp ngổn ngang, trầm mặc giây lát rồi rời khỏi vùng hỗn loạn này.

\”Tư tiên sinh, thật ra anh không cần học làm gì hết, em sẽ nấu cho anh mỗi ngày!\” Sở Quân Liệt vừa cầm cây lau sàn dọn dẹp, vừa nhìn theo dáng Tư tiên sinh đang quay người vào phòng ngủ thay quần áo, trên mặt hiện rõ nụ cười như vừa thắng trận.

Tư Vân Dịch đưa tay đặt lên tay nắm cửa thì hơi khựng lại, quay đầu nhìn về phía bếp. Sở Quân Liệt lập tức thu lại nụ cười, làm ra vẻ có chút tiếc nuối.

Thay xong quần áo, Tư Vân Dịch dừng lại ở phòng làm việc một lúc, đến bữa sáng thì đưa cho Sở Quân Liệt một quyển sách.

Sở Quân Liệt vừa cắn một miếng bánh nếp nhân đậu đỏ to, thấy Tư tiên sinh đưa sách cho mình, cậu lập tức đặt đũa xuống, miệng vẫn ngậm bánh, hai tay nhận lấy.

Nhìn thấy mấy chữ \”Nấu ăn vì tình yêu\” được in to đùng trên bìa sách, Sở Quân Liệt lật thử phần mục lục, phát hiện đây là một quyển sách dạy nấu ăn!

Ánh mắt Sở Quân Liệt khẽ động, biết rõ trong sách này chắc chắn không có mấy thao tác như búng ngô hay dùng nắm đấm giã nếp.

Cậu ăn nốt miếng bánh còn lại rồi cầm quyển sách nhìn về phía ghế chính với vẻ chân thành.

\”Tư tiên sinh, anh… từng đọc cuốn này rồi ạ?\”

\”Đọc được một nửa.\” Tư Vân Dịch nếm một miếng đồ ăn, giọng điệu tự nhiên, \”Ban đầu định làm cho em một bữa theo cách trong này, nhưng giờ nghĩ lại, giao cho em vẫn hợp lý hơn.\”

Sở Quân Liệt khựng lại, mắt lại nhìn về bìa sách.

Nấu ăn vì tình yêu.

Một cảm giác ấm áp dâng lên trong tim, nhưng chỉ một lát sau, nét mặt cậu chậm rãi xị xuống.

Thì ra Tư tiên sinh học những thứ này… là vì cậu!

Chỉ chút xíu nữa thôi là cậu đã được ăn món ăn chan chứa tình yêu mà Tư tiên sinh tự tay nấu rồi!

Sắc mặt Sở Quân Liệt có chút khó tả, cậu trăn trở một hồi rồi cẩn thận đặt sách qua một bên, ấp úng mãi mới nghẹn ra một câu, \”Tư tiên sinh, để em nấu là được rồi.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.