[Edit – Hoàn Thành] Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Tôi Rồi – Đào Lý Sanh Ca – Chương 146 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn Thành] Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Tôi Rồi – Đào Lý Sanh Ca - Chương 146

\”Ưm.\” Sở Quân Liệt cởi trần nửa người trên, hai tay bị trói chặt, miệng ngậm một mảnh vải, mắt bị che bằng dải lụa đen. Nghe thấy tiếng động ngoài cửa, cậu phát ra tiếng rên khe khẽ, xen lẫn âm mũi.

Tư Vân Dịch đứng yên lặng hai giây, khép cửa phòng ngủ chính lại.

Anh đứng im trước cửa một lúc lâu, bàn tay siết chặt túi hồ sơ cũng dần ổn định lại. Sau đó anh mở cửa lần nữa, khung cảnh trước mắt vẫn không thay đổi.

\”Ưm ưm ưm…\” Sở Quân Liệt lần này nghe rõ tiếng động, định gọi \”Tư tiên sinh\” nhưng miệng bị bịt chặt, chỉ có thể phát ra những âm thanh mơ hồ.

Nếu không phải nhìn ra cách trói trên tay Sở Quân Liệt vốn đã từng thấy qua, Tư Vân Dịch thật sự đã nghĩ có kẻ xấu đột nhập.

\”Gâu u?\” Liệt Phong nghe thấy tiếng của chủ nhân có vẻ không ổn, ló đầu ra nhìn, Tư Vân Dịch lập tức đưa tay đè lên đầu chó, ngăn tầm nhìn của nó.

Anh dỗ dành Liệt Phong vào phòng ngủ khác, sau đó bước vào phòng ngủ chính, đối diện với người đàn ông cao lớn nằm trên giường không chút sức phản kháng, anh bình thản đặt túi hồ sơ xuống.

Nếu đoán không sai thì Sở Quân Liệt đã khôi phục ký ức.

Cảnh tượng này xem như cậu đang \”trói\” anh lại, muốn nghiêm túc chuộc lỗi.

Tư Vân Dịch tính toán lại ngày tháng, chỉ trong vòng một tuần, Sở Quân Liệt có thể tự thoát ra khỏi thôi miên của giáo sư Bạch, theo một góc độ nào đó cũng đã lập nên kỷ lục mới.

Tư Vân Dịch ngồi xuống mép giường, nhìn về phía Sở Quân Liệt. Cậu bị bịt mắt, nghe thấy tiếng động bên giường thì khẽ nhích người lại gần.

\”Ưm.\” Má cậu chạm vào vải vest trên người Tư tiên sinh, nhẹ nhàng cọ một cái.

Cảm nhận được cái cọ nhẹ ấy, Tư Vân Dịch đưa tay tháo dải vải đang bịt miệng Sở Quân Liệt. Không biết cậu đã ngậm nó bao lâu, chỗ bị cắn đã ướt đẫm, khóe môi còn hằn một vệt đỏ rõ ràng.

Thật ra Tư Vân Dịch chưa từng thực sự trách móc những hành vi sau khi mất trí nhớ của Sở Quân Liệt.

Đó là suy nghĩ và trạng thái của Sở Quân Liệt cách đây bốn, năm năm, khi cậu còn độc thân, trẻ trung hơn, nhiệt huyết hơn.

Dù đã ra nước ngoài thành lập công ty riêng, từng đối mặt không ít nguy hiểm, nhưng lúc ấy, Sở Quân Liệt vẫn chưa bị cuốn sâu vào những khốn khổ thường nhật, chưa từng lo lắng cho bữa cơm ngày mai hay tiền nhà tháng sau.

Cuộc sống tự do độc thân suốt hơn hai mươi năm bỗng chốc bị phá vỡ. Tư Vân Dịch không biết hiện tại trong tay cậu còn bao nhiêu tiền, nhưng chắc chắn không thể dư dả như bốn, năm năm trước. Cảm giác túng thiếu là điều dễ hiểu.

Mấy năm trước, công việc của Sở Quân Liệt là cố vấn an ninh, cùng nhân viên vào sinh ra tử. Với một \”người xa lạ\” đột nhiên xuất hiện bên cạnh, có đề phòng, không muốn ở chung cũng là chuyện bình thường.

Cho nên khi quản gia gọi điện báo rằng Sở Quân Liệt về ngủ ở biệt thự cũ nhà họ Tư, trong lòng Tư Vân Dịch cũng không có gợn sóng gì nhiều.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.