Tiền tiêu vặt trong một năm, vậy thì sẽ là bao nhiêu chứ?
Sở Quân Liệt cầm tấm thẻ trong tay mà trằn trọc suốt đêm không ngủ, trong đầu không phải nghĩ nên tiêu thế nào, mà cứ vô thức lo lắng người đang ngủ trong phòng ngủ chính, liệu có phải cả năm tới sẽ chẳng thèm đoái hoài gì đến cậu nữa không?
Nếu nói về kiểu \”chơi bời\” như đám con cháu nhà giàu đời hai, đời ba kia thì khi còn chưa trưởng thành, cậu cũng từng thử qua, nhưng chẳng có gì thú vị, buồn chán đến cực độ, chẳng thà về luyện tán đả còn hơn.
Huống chi, đám cậu ấm đó từng cười cợt bàn nhau rằng, nếu đã kết hôn rồi thì đừng có ra ngoài chơi nữa, không thì mất vợ như chơi.
Bây giờ anh lại bảo cậu muốn chơi sao cũng được, chẳng lẽ anh đang nghĩ đến chuyện… đổi người rồi?
Ý nghĩ đó vừa lóe lên, Sở Quân Liệt lập tức bật dậy khỏi giường, tim vì căng thẳng quá mức mà đập loạn xạ cả lên.
Liệt Phong bị hành động của chủ nhân làm cho giật mình tỉnh giấc, Sở Quân Liệt không đợi chó cưng kịp phản ứng đã ôm gối đi thật nhanh ra ngoài, nằm vắt ngang ngay cửa phòng ngủ chính, chăm chăm nhìn chằm chằm vào cánh cửa kia, trong lòng không hiểu sao lại nổi lên một ý nghĩ đầy nực cười.
Nếu có kẻ nào muốn thay thế cậu thì trước tiên phải bước qua xác cậu đã!
Sáng sớm hôm sau, Tư Vân Dịch nhìn thấy Sở Quân Liệt lại \”mộng du\” lần nữa, không nói lời nào, chỉ lặng lẽ lấy bữa sáng mà dì giúp việc theo giờ đã chuẩn bị sẵn, ăn xong thì đi làm.
Sở Quân Liệt lẽo đẽo theo sát phía sau, nhìn anh chẳng nói câu nào, lòng cậu gần như xoắn lại thành một cục.
Bữa trưa sang trọng hôm nay lại đổi món mới, Sở Quân Liệt cắn răng lấy tấm thẻ ra, định thanh toán tiền bữa.
Thư ký thấy thẻ, hai tay định đón lấy, rút một cái, không rút được, lại rút thêm cái nữa, thấy giám đốc Sở giữ chặt thẻ không buông.
…
Thư ký lặng lẽ nhìn cấp trên của mình.
Anh mà tiếc thì cứ nói thẳng, cần gì thử thách sức lực của tôi thế!
Sở Quân Liệt cố nén cơn đau lòng.
\”Nếu bây giờ hủy bữa ăn này thì có thể tiết kiệm được bao nhiêu?\”
\”Giám đốc Sở, theo tình hình hiện tại, e là tiền đặt cọc không lấy lại được đâu.\” Thư ký chân thành nhìn người trước mặt.
Từ lúc giám đốc Sở đặt món là thư ký đã mơ hồ đoán trước được kết cục này.
Chỉ không ngờ là đến nhanh thế.
Sở Quân Liệt lờ mờ nhớ lại tiền cọc là hai vạn, tuy thiệt hại cũng lớn, nhưng so với việc mất sáu vạn tám, thì mất hai vạn vẫn còn chấp nhận được.
\”Vậy cậu hủy giúp tôi đi.\” Sở Quân Liệt nhìn bữa trưa đầy ắp trước mặt, đau lòng từ bỏ.
\”Ngày mai đưa tôi suất ăn miễn phí của công ty.\”
\”Vâng, giám đốc Sở.\” Thư ký cố giữ giọng điệu bình tĩnh, lại dốc sức rút tấm thẻ từ tay cấp trên.
Không rút được, lại còn suýt nữa ngã lăn ra đất.