\”Mày nói thật đi, trước đây tao thực sự đã ngủ cùng mày à?\”
Sở Quân Liệt ôm gối, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc nhìn đối diện.
\”Gâu u?\” Liệt Phong nằm bò trong ổ của mình, nghiêng đầu đầy nghi hoặc nhìn chủ nhân.
\”Nếu đúng thì sủa một tiếng, không đúng thì sủa hai tiếng.\” Sở Quân Liệt siết chặt gối trong tay, ánh mắt nghiêm nghị nhìn chằm chằm vào Liệt Phong.
\”Phải nói thật đấy, nếu không sau này không có đồ ăn vặt cho chó đâu.\”
Liệt Phong chớp chớp mắt.
Chủ nhân đừng đùa nữa.
Đồ ăn vặt toàn là chủ nhân xinh đẹp mua cho mà.
Thấy Liệt Phong không sủa lấy một tiếng, chỉ dùng đôi mắt tròn xoe vô tội ngây thơ nhìn mình, Sở Quân Liệt bắt đầu dao động trong lòng, lén mở cửa phòng liếc nhìn cửa phòng ngủ chính đã đóng lại rồi lại cúi đầu nhìn chiếc gối trong tay, hạ mắt vỗ vỗ lên gối, đặt nó xuống giường trong phòng mình, trong lòng không hiểu sao lại dâng lên một cảm giác trống vắng khó tả.
Gối vẫn là cái gối đó.
Giường trong phòng này cũng giống với phòng ngủ chính thôi.
Sở Quân Liệt trở mình qua lại, cứ cảm thấy bên cạnh thiếu gì đó.
Cậu cuộn chăn lại thành hình người, đưa tay gác lên, nhắm mắt được một lúc, lại không hiểu sao muốn kéo góc chăn ôm vào ngực.
Cái thói quen gì đây chứ?!
Sở Quân Liệt cau mày chặt lại, đổi tư thế cố gắng ngủ nhanh, rõ ràng đêm qua đã mất ngủ cả đêm, vậy mà hôm nay lại vẫn không tài nào ngủ được.
Thính giác của Liệt Phong cực kỳ nhạy, Sở Quân Liệt vừa trở mình, tai nó liền động đậy, chịu đựng cả nửa đêm, cuối cùng Liệt Phong cũng không nhịn nổi nữa, nó ngậm lấy chiếc gối dưới đầu Sở Quân Liệt, đứng dậy dùng móng đẩy cửa ra.
\”Liệt Phong?\” Sở Quân Liệt bật dậy định lấy lại cái gối, chỉ thấy Liệt Phong đã ngậm gối đi thẳng đến trước cửa phòng ngủ chính, buông gối xuống ngay tại đó.
Như sợ chủ nhân không hiểu ý mình, Liệt Phong còn giơ chân trước chỉ chỉ xuống cửa, rồi nằm xuống làm một màn thị phạm nhắm mắt ngủ ngay cửa phòng ngủ chính.
Là một chú chó từng trải…
Liệt Phong đã nhìn thấy hết rồi.
Sở Quân Liệt nhìn dáng vẻ của Liệt Phong, thử nằm xuống ngay cửa phòng ngủ chính, chẳng hiểu sao lại có một cảm giác quen thuộc.
Cậu nhắm mắt, định tìm lại cảm giác buồn ngủ rồi quay về phòng, Liệt Phong thấy nhịp thở của chủ nhân dần ổn định, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, quay người về lại ổ của mình, thoải mái nằm xuống.
Sáng hôm sau, khi Tư Vân Dịch mở cửa phòng ngủ ra thì bị vướng không mở được, thử dùng chút lực đẩy mạnh ra, \”bịch\” một tiếng, Sở Quân Liệt ôm đầu bật dậy từ cửa.
Tư Vân Dịch nhướng mày nhìn Sở Quân Liệt trước mặt.
\”Tôi… tôi mộng du.\” Sở Quân Liệt ôm trán, vẻ mặt nghiêm túc.